|
|
(Việt Nam là xứ sở có nhiều chuyện lạ, nhiều nghịch lý, nhiều tức tưởi, nhiều đau thương...một hôm tôi bắt gặp câu chuyện "Người Mỹ trầm lặng trên đồi Buông", như là chuyện cổ tích, tôi cảm thấy mến người Mỹ này, câu chuyện của ông cho tôi nhiều suy nghĩ về hạnh phúc về tâm linh, và tự hứa sẽ tìm thăm nay mai. Xin phép VN-USPA giới thiệu câu chuyện với thân hữu xa gần) Xem tiếp | ||
|
Người Mỹ thầm lặng |
|||
|
|
(Một thân hữu ở Cali email cho tôi bài viết về Phạm Thiên Thư, bài viết tôi rất thích và nghĩ rằng, nhiều bạn khác cũng thế, nên mạn phép chị Thu Nguyễn và tác giả Hà Dương post bài viết lên đây để xa gần cùng đọc. Tôi không “biên tập” gì ngoài một điều rất nhỏ là xin được thay chữ “thi thoảng” bằng thỉnh thoảng(1). Và, cũng xin có vài dòng trong vòng ngoặc để nói rõ tại sao tôi thích bài này Xemtiep | ||
|
Phạm Thiên Thư |
|||
|
|
Tôi du học Tây về! Câu đơn giản thế nhưng lanh lảnh như tiếng chuông mới đúc. Chữ “Tây” không chính xác về địa lý nhưng chuẩn xác về sự phân chia cấp bậc cũng như cái nhìn trong xã hội. Có điều tôi chỉ đi “Tây” Nga về chứ không “Tây” Mỹ, “Tây” Úc hay “Tây” Đức, Pháp... Cái “thiệt thòi” hôm nay là “ưu đãi” trước kia của Bộ đại học dành cho tôi. Chả gì nước Nga cũng “ông anh cả” của Việt nam – “nước cộng hòa thứ 16 của Liên xô”. Xem tiếp | ||
|
Việt Kiều hồi hương |
|||
|
|
Trung đã cao lớn lại ham chơi thể thao và tập thể dục đều đặn nên anh ta rất “đô” con. Đi với tụi bạn đồng nghiệp người Pháp hay người da đen, Trung là người Việt Nam mà vóc dạc ngang ngửa với tụi nó. Có đứa nói giỡn: “Thằng này, nó ăn phở không mà nó lớn con như vậy. Nếu nó ăn bánh mì “xúc xích – phô mai” như mình chắc nó thành ông khổng lồ quá!”. Xem tiếp |
||
|
Đạp xích lô |
|||
|
|
Tôi không bao giờ nghĩ rằng có một lúc nào đó như lúc này, cuộc sống của ca sĩ Hải Ngoại và Việt Nam lại được mang ra mổ xẻ rạch ròi, tới tấp như thế. Có lẽ, trong đầu óc đơn giản củatôi, ca sĩ ở đâu cũng là ca sĩ…. Âm nhạc là một thứ ngôn ngữ đặc biệt chung cho mọi người, ở mọi nơi, mọi phía. Không có biên giới…. Nhạc đã được khẳng định như vậy, lẽ nào người hát lại bị loại ra ngoài. Tôi không hề phân biệt ca sĩ trong hay ngoài nước. Có chăng, điều bị chỉ trích là cách sống của những người cùng chung một nghiệp dĩ ở hai bờ đại dương. Xem tiếp | ||
|
Tùy bút Khánh Ly |