Quê       Hương & Nghệ Thuật 

Để mở đầu trang dành cho Thân Hữu và bạn đọc, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài thơ: Ông Quảng Lạc của tác giả Nguyễn Quan Hà và bài họa của tác giả Đỗ Quân. Cũng xin nói rõ, ở đây trang Web chỉ làm công việc giới thiệu mà không bình luận.Nếu quí vị nào có ý kiến hay nhận xét gì, xin mời trực tiếp với tác giả. (Xem tiếp)

Ông Quảng Lạc

Thu xứ mình thì nhè nhẹ về, rồi nhè nhẹ đi như dáng người thiếu nữ trong chiếc áo lụa Hà Đông. Có thể con người mãi quay cuồng theo cuộc sống ồn ào náo nhiệt mà không nhìn thấy Thu. Nhưng cũng chẳng hề gì, Thu vẫn về để cho những ai thương nhớ nhau lòng thêm xao xuyến, để cho thi nhân đi vào cỏi mộng vô bờ. (Xem tiếp)

Thu Về 

Thú thật là tôi mê ciné từ lâu lắm rồi, khoảng một ngàn chín trăm…hồi đó. Mấy công thức toán học, vật lý thì tôi ù ù cạc cạc chứ còn phim ảnh thì tôi rành 6 câu. Phim gì? Hãng nào? Ai đóng? Ai đạo diễn sản xuất? là tôi thuộc vanh vách. Thậm chí đến cả ngày giờ sanh của tài tử điện ảnh tôi cũng nằm lòng luôn mặc dù đôi lúc tôi quên sinh nhật của ba má tôi và của cả …chính tôi nữa. (Xem tiếp)

Cine' Sái Gòn

  “ Ông  như người ngoài Hành Tinh râu dài - tóc dài - cạo bỏ đi - "vướng víu !”

  (Xem tiếp)

Đối thoại

Mê cung, nơi người ta đi mãi chẳng kiếm thấy lối ra, có khi ngỡ đi thoát nhưng cuối cùng vẫn thấy mình trở về đúng vị trí ban đầu.
Những câu chuyện giữa anh và tôi dường như là một mê cung hư ảo như thế. Nói với nhau một thôi một hồi đủ mọi thứ linh tinh trên đời nhưng cuối cùng vẫn quay về nơi ban đầu: Việt Nam.
Việt Nam và những nỗi buồn Việt Nam.
(Xem tiếp)

Mê Cung

  

Home  Next