Quê       Hương & Nghệ Thuật 

           

Con người sống không chỉ áo cơm mà cần nhiều thứ khác nữa, trong đó có nghệ thuật. Không hẳn nghệ thuật vị nhân sinh, nhưng nghệ thuật không được phép gây bất ổn, phá hoại cuộc sống của nhân loại. Nếu có thứ nghệ thuật như thế, nên để một nơi riêng dành cho người “sáng tác” và cho bạn hữu của mình. Xem toàn bài

Mạn đàm NT&NS

Trong lúc đi đó đi đây, cóp nhặt linh tinh chuyện đời, tôi hay gặp những mẫu người kỳ lạ mà hay, như chuyện cụ Được trong “Tản mạn đường xa 3” chẳng hạn. Nhờ cụ tôi hiểu được tâm sinh lý con người biên đổi theo hoàn cảnh như thế nào, hiểu rõ hơn giá trị chữ “tẩy não”. Một gia đình ở phố Đoàn Thị Điểm (Hà Nội) tôi quen cũng khá đặc biệt. Lần đến chơi nhà họa sĩ Lâm, gặp bác sĩ Thế làm ở Memorial Hostpital (Torrance) có đọc sách tôi, nên sau lời giới thiệu, chúng tôi chuyện trò rất thân mật.       Xem tiếp 

Tản mạn.. 6

Chuyện thăm nhà nhiếp ảnh lão thành Lê Vượng mãi năm sau (1) tôi mới có dịp. Hôm ấy, tình cờ gặp lại anh Lê Cường, (nhiếp ảnh gia có ảnh triển lãm chung với tôi tại đại học Cypress năm 2001) cùng với anh Đặng Ngọc Thái, tôi gợi ý muốn tìm thăm cụ Lê Vượng. Anh Thái chỉ anh Lê Cường: “Có anh Lê Cường con cụ đây, đưa anh đi, khó khăn gì”. Xem tiếp 

Tản mạn.. 7

Trong những ngày mang máy đi đây đi đó, tìm niềm vui với sông nước cỏ cây, tôi gặp nhiều cảnh ngộ cảm động bất ngờ khiến mình bối rối khó xử. Lúc nhàn tản, thuật lại những chuyện dọc đường (không viết ra được) cho bạn bè nghe chơi, tôi lại một phen bị các bạn chê là khờ khạo, “phí của giời”. Xem tiếp

Tản mạn..10

  

Home Previous  Next