Quê       Hương & Nghệ Thuật 

KỲ I Điều lý thú là mình chủ động được giờ giấc không phải đợi chờ, không bị thúc hối, nhanh chậm, do mình. Bất cứ lúc nào thích cứ thoải mái dừng xe chụp ảnh hay tu một hơi nước trà mang theo, ngắm nhìn cảnh trí hai bên đường từ bụi hoa dại dưới chân, đến cánh đồng lúa ngoài xa, hay giòng sông uốn mình trong nắng mai thấp thoáng mấy con đò..Xem toàn bài

KỲ II Tôi rút cuốn QHQOK đưa cho hai anh cảnh sát xem. Họ xúm vào lật lật từng trang, tôi đứng ngoài thuyết minh thêm: “Đấy các anh thấy đấy, tôi đi từ Nam chí Bắc, cứ đọc mấy đầu đề bài viết là biết không nơi nào tôi không đặt chân tới. Tôi có phải sung sướng đi du lịch như người ta đâu”. Bổng một anh nói to: “Ồ cô gái miền Tây đẹp thế, có cô gái miền Bắc không”? Xem toàn bài

KỲ III  Cụ Được là một mẫu người đặc biệt do thời thế tạo ra, và chắc chắn còn nhiều người như cụ, song may mắn, cụ không lãnh sứ mạng trị quốc an dân, nếu không thời thế đổi thay theo cụ thì không biết sẽ ra sao. Có một điều chắc chắn là cụ an vui khi ra đi, bởi cụ chưa hề thấy mất mát những gì cụ đã cống hiến cho quê hương.Xem toàn bài

                           KỲ IV  Trong một xã hội có luật pháp rõ ràng, đời sống có văn hóa văn minh, thì chuyện lạ là chuyện chưa từng có, chưa từng thấy, chưa từng nghe, hoặc có thì cũng họa hoằn một hai. Ở Việt Nam, chuyện lạ là chuyện hằng ngày, chuyện thường xuyên. Lạ đối với người từ xa đến, với người trong nước là chuyện bình thường.               Xem toàn bài
KỲ V  Điều ai cũng thấy là người Việt mô phỏng mọi sản phẩm của thế giới rất nhanh, hể có dịp ra nước ngoài thấy gì là về làm theo ngay, phi lý cũng cứ làm, làm để tỏ ra văn minh tiến bộ. Kết quả, chỉ để trưng bày chứ không hữu dụng. Con đường cụt ngũn cũng hai chiều, bà con buôn bán không được, kêu ầm lên mới trả lại như cũ. Nhìn hình thức tổ chức tưởng dân chúng có đời sống cao, hiểu biết rộng, thực chất đôi khi chẳng khác gì anh nhà quê ra tỉnh.Xem toàn bài

            Home         Next