|
||||||
|
Tàu Về |
||||||
|
TRÊN MỘT CHUYẾN TÀU |
||||||
|
Mỗi lần về thăm quê nhà, trong lúc đi đây đi đó tôi thường
dùng nhiều phương tiện khác nhau. Đoạn đường nào có di tích
thắng cảnh lạ thì đi xe gắn máy, đoạn đường không có gì đặc
biệt hoặc đã qua nhiều lần, tôi dùng tàu hỏa. Đi tàu tuy
mất nhiều thì giờ nhưng nhàn tản, không phải nắng gió,
lại có dịp biết được nhiều chuyện về nhân tình thế thái.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------ Lên được trên tàu, tìm được giường của mình y như vừa làm một cuộc vượt đèo lội suối. Giường của tôi, khách vừa xuống, chăn gối còn nhàu nhèo, lại dính mấy sợi tóc dài. Chẳng phải thắc mắc, xếp đồ đạc cho yên. Tôi chợt nhận ra, phòng 4 giường thì đã có 3 người đàn bà. Hai bà tuổi trên 50, một cô chừng 25, 26, họ chẳng để ý đến tôi, họ kháo nhau đủ thứ chuyện. Chiếc bàn chung cũng đầy các thứ vặt vãnh, lối đi nêm hai thùng giấy to tướng, chẳng hiểu hàng họ gì, tôi chắc mấy người này đi buôn. Tàu hú lên mấy tiếng rồi rời sân ga. Tiếng còi tàu ngày nay nghe nó không nảo lòng ai oán như tiếng còi tàu máy hơi nước ngày trước. Đã thấy khỏe trong người, tôi sửa lại giường chiếu cho ngay ngắn vừa quay sang hỏi bà khách đối diện: - Người nằm giường này vừa xuống là một thiếu nữ phải không thưa bà? Bà khách nhìn tôi ngạc nhiên: - Sao bác biết hay vậy. Đúng thế, một cô gái, sinh viên y khoa. Tôi cười không nói gì. Bên ngoài cảnh từ ga Huế qua An Cựu, về Hương Thủy, không khác xưa, nhà cửa vẫn lụp xụp tối tăm, nhưng phía quốc lộ 1 thì đã mọc nhiều dãy nhà lầu. Tôi vừa nằm nghỉ chưa được mấy phút, một bà gọi sang: - Bác làm ơn ra ngoài cho tôi leo lên tí. Tôi giật mình chẳng hiểu bà khách nói gì, nhưng chợt thấy bà đang mặc chiếc củng rộng thùng thình thì hiểu ngay. Tôi uể oải đứng dậy ra ngoài. Cô gái lại nhìn tôi cười chúm chím. Đứng ngoài ngắm cảnh một lúc, khi nghe tiếng đẩy cửa, biết người đàn bà đã lên giường tầng hai, tôi quay vào, nằm vờ thiu thiu ngủ. Nhưng, bà giường đối diện, cứ táy máy với cái điện thoại cầm tay, bà bấm tít tít liên tục, nghe không được lại bấm, bà hỏi người con gái: - Mày xem hộ cô sao chẳng nghe chúng nó giả nhời. - Chắc lại mất sóng. Để cháu hỏi tổng đài. ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Một lát, bà khách giường trên lại gọi: - Bác ơi bác, bác làm ơn ra ngoài cho tôi leo xuống tí. Bổng dưng tôi như người canh cửa khách sạn, chốc leo lên tí, chốc leo xuống tí, làm sao còn nghỉ ngơi. Tôi ngao ngán, không ngờ họ hành hạ mình một cách tự nhiên như thế. Tôi tự trách, “Cứ đòi S1, đi S9, S10 thì đâu gặp chuyện như vầy”. Tôi chạy tìm cô nhân viên tàu, cô đang soát vé buồng bên cạnh. - Cô có giường nào cho tôi đổi... Cô nhân viên nhìn tôi tỏ vẻ không hiểu : - Bác nằm giường mấy ? Làm sao phải đổi ? - Phòng tôi có 3 người đàn bà họ ồn không sao nằm yên được. (Tôi dấu chuyện leo lên leo xuống của bà khách). - Để cháu xem có giường nào trống, bác qua nằm tạm. Ông khách đang nghe chuyện nói giúp tôi: - Lát vô Đà Nẵng tôi xuống, ông qua đây. Tôi mừng, năn nỉ cô trưởng toa: - Phải đấy, cô cho tôi qua đây. - Không được bác ạ. - Dễ quá mà sao không được hả cô ? - Theo kế hoạch thì không được. - Thì ai lên cô xếp họ vào chỗ tôi, có gì khó khăn đâu. - Nhưng kế hoạch vé bán Đà Nẵng - Sài Gòn, bác lại xuống Nha Trang.
Hàng Rong Ga Nhỏ Cô nhân viên vừa đi, ông khách nói nhỏ : “Một người đàn bà, một con vịt, một cái bếp là thành cái chợ”. Chẳng biết ông lấy chuyện này ở đâu nhưng ba bà thì rõ ràng thành chợ. Tôi thở ra chán nản, đành trở về chịu trận vậy. Bây giờ câu chuyện lại chuyển qua rao giảng CHCN. Bà lớn hỏi cô cháu: “Cô không biết chúng mày học còn nhớ không. Chủ Nghĩa Xã Hội là xã hội tất yếu của loài người...sở dĩ Liên Sô sụp đổ là do sai lầm của ông Goóc Pa Chốp...”. Cứ thế bà thao thao, hai người kia ngồi nghe, tôi thì dở khóc dở cười. Nếu câu chuyện bà bắt đầu từ cách mạng tháng 10 Nga thì về tới Sài Gòn cũng chưa hết chuyện. Mình thiểu số, khó mà xoay chuyển tình thế. Lúc tàu chạy qua vùng Đá Bạc tôi đột nhiên chận bà khách ngay một câu: - Hình như bà ở trường Đảng ? - Không, tôi ở Thành Ủy, bác có quen ai ở trường Đảng à ? - Vâng, chắc bà đã nghỉ hưu ? - Đúng thế, bao nhiêu năm phục vụ bây giờ cũng mệt mỏi lắm bác à. - Bà vào chơi Sài Gòn ? - Không ạ, tôi đi hành hương sẵn đón cháu nó vào trông hộ cửa tiệm. - Bà có cửa hàng tạp hóa ? - Tiệm thẩm mỹ. Tôi quay qua cô gái : - Cháu làm lâu chưa ? - Dạ năm năm. - Cháu mà ở bên Mỹ thì làm giàu nhấp nháy. Khu tôi ở có một cô cỡ tuổi cháu, mở một tiệm làm móng tay, 26 thợ, mỗi năm cô tậu một cái nhà cho bố mẹ anh em, lại lo chuyện học hành cho các cháu... Cả ba người chống tai nghe tôi kể chuyện Hoa Kỳ. Một bà hỏi: “Thế bác là Việt Kiều à”? Tôi vờ như không nghe, tiếp tục “đưa banh về khung thành địch, sút những quả chí mạng, làm cho đối phương không kịp đỡ ”. Từ vụ 9-11 tôi kéo qua Taliban, về Israel Palestine rồi Iran, Irak, hai bà theo tôi một lúc có vẻ mệt, từ từ thiu thiu ngủ. Không ngờ tôi lật ngược tình thế nhanh vậy. Cô gái thì tĩnh như sáo. Nét mặt như Tây lai, đẹp và thông minh. - Cháu tên gì, hình như bố không phải người Việt ? - Cháu là Hồng Hạnh, bố cháu là người Pháp, bố cháu yêu Việt Nam nên ở lại Hà Nội. “ Tính tuổi thì bố cô không thể nào là Pháp, người Pháp rời khỏi Việt Nam từ 54 mà cô giỏi lắm chưa đến 30, có lẽ ông nội thì đúng hơn”. Nghĩ thế nhưng tôi cứ làm như tin thật: - Cháu chắc chụp nhiều ảnh ? (Đẹp thì ưa chụp ảnh) - Sao chú biết ? Cháu có đến mấy tập album, để cháu lấy chú xem. ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Hồng Hạnh xếp cất mấy tập ảnh rồi bóc quít mời tôi: - Cháu mời chú. - Cháu ăn đi chú không khát. Cô gái nhìn tôi chăm chăm: “Ăn hộ cháu”. Một cách nói thật khéo, tôi không thể từ chối. Tôi hỏi một câu ngoài lề: - Tại sao hai bà gọi tôi bằng bác, cháu lại gọi chú ? Cô gái cười tự nhiên: - Chú thân mật dễ nói chuyện hơn. -------------------------------------------------------------------------------------------- Tôi không nhịn được cười, không ngờ cô bé lại lém vậy. Tàu bắt đầu chui qua đèo Hải Vân. Câu chuyện vẫn nối tiếp. Đã đến giờ phát cơm. Cơm và 3 món ăn tuy cho vào hộp khằng giấy bạc, trông sạch sẽ nhưng thú thật, khó ăn lắm. Tôi biếu lại phần cơm, chờ vào Đà Nẵng mua mấy trái bắp. Hồng Hạnh đánh thức hai bà cô dậy ăn cơm. - Ơ, từ nãy giờ mày vẫn nói chuyện với bác đấy à, mày không để bác nghỉ. Phải chi lúc mới lên tàu, bà nói thế thì tốt biết mấy. Thức mà vui còn hơn ngủ mà bực mình. Tàu vừa dừng, cô gái nói với hai bà: “Cháu xuống mua bánh mì thịt cô ăn nhá”. Tôi cũng xuống theo. ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Còn hơn mười tiếng đồng hồ nữa mới đến Nha Trang, tôi cũng không nghĩ ngơi gì được, mỗi người hỏi một câu, rồi cứ thế măn hết chuyện này đến chuyện nọ. Tôi hóa ra là người nhiều chuyện. Nhưng con đường có dài mấy thì cũng đến điểm cuối cùng. Còn mấy ga nữa thôi, Diêu Trì, Tuy Hòa rồi Nha Trang. Nghĩ thế tôi lại vui vẻ tiếp chuyện mọi người. Lúc xuống ga, ai nấy nói lời từ giã thật tình cảm. Hồng Hạnh còn dặn : “Chú nhớ email cho cháu nhé”. Tháng 7 - 2002) Quê Hương Qua Ống Kính 2. Trả lời bạn đọc. Như đã thưa trước đây, thắc mắc của thân hữu cũng như của độc giả, thường không kịp trả lời riêng, tôi xin trả lời mỗi khi có bài: Đặng Đức Cường, Tri Nguyễn (San Jose): Hỏi về Góc Ảnh và World of Art. Trả lời : Góc Ảnh là một mục của Việt Báo, theo tôi biết do nhu cầu cần mở rộng để phục vụ độc giả nên Góc Ảnh nay là trang riêng do ông Nguyễn Đức Phương phụ trách, phần tôi nay được nằm trong trang Quê Hương & Nghệ Thuật. World of Art/Tran Cong Nhung là homepage riêng (Icon ở phần quảng cáo trên vietbaoonline đã lấy xuống) mời độc giả vào địa chỉ : www.ltcn.net. Ðể tránh dẫm chân lên nhau, từ nay những câu hỏi liên quan đến Góc Ảnh, độc giả gởi về VB. Lê Ngọc (Thụy Sĩ): Hỏi : Web Hosting để có free domain name. Trả lời : Hiện tôi dùng VNVNnet, $120/năm 100MB. Website của anh rất đẹp. Trả lời chung: Nhiều độc giả hỏi : Sao không viết theo thứ tự thời gian các sự việc ? Hình ảnh có phải do ông chụp? Khi có tên lúc không tên ? Trả lời : Tôi viết tùy
theo cảm hứng, cũng có những bài viết trước mà gởi sau (như bài
hôm nay), phần đóng góp của tôi cho VB hoàn toàn tự do tự
nguyện, do vậy khi có khi không. Về hình ảnh thì từ trước đến
giờ đều của tôi nên tôi thấy chuyện đề tên không cần
thiết, tốn thì giờ cho ban kỹ thuật. Cũng nói thêm, bài vở và
hình ảnh khi lên báo là hoàn toàn do bên in ấn hay lên net của Việt
Báo. Thường mỗi khi có bài
đi trên VB thì cũng có trên trang nhà của tôi, khi có ý kiến hay
thắc mắc của độc giả tôi đều điều chỉnh ngay. Sách QHQOK đã gởi đến:
Ty Phan (MA), Nguyễn Xuân Thanh (Mission Viejo). Phan Ngật (Miđle East):
Cảm ơn anh, đang chờ thư từ Úc. Tin sách: Đã phát hành: Quê Hương Qua Ống Kính tập 1 và 2, Buồn Vui Nghề Chơi Cây Kiểng. Sách dày trên 200 trang có 16 phụ bản ảnh màu. độc giả muốn có sách xin gửi chi phiếu (20$ 1 cuốn kể cả cước phí, ngoài nước Mỹ thêm 4$) về: Tran Cong Nhung 14011 1/2 Doty Ave. Hawthorne, CA 90250 . Tel. (310) 978-8978. Email: trancongnhung@yahoo.com
|
||||||
click để nghe nhạc