|
||||||
|
Qua Ðồi |
||||||
|
Đồi
Cát Nam Cương ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Phan Rang không nổi tiếng về du
lịch nhưng có nhiều đề tài cho dân chơi ảnh. Gặp lại người bạn ảnh trẻ năm xưa (1) tôi phác
họa chương trình đi Phan Rang. Phương tiện hay nhất là xe
gắn máy. Ngày trước, xe gắn máy chỉ 50 phân khối như Fips,
Gobel chạy yếu xìu, bây giờ thì Dream, 100 phân khối,
chạy còn nhanh hơn xe đò... Chúng tôi khởi hành sáng
thứ bảy hôm sau. --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chăn Dê
Vào đến cầu Du Long, gặp một
đàn dê đang di chuyển dưới lòng sông khô nước, chúng tôi
dừng lại bấm vài tấm lấy đà. Tôi nhờ hai người chăn, lùa
dê ngược trở lại để
có góc ảnh lạ. Chuyện nhờ vả như thế không khó khăn gì
đối với dân quê. Thành phố thì
phải thật khéo và nhạy bén, nếu không,
chẳng những hỏng việc mà đôi khi còn bị bốp chát
ê cả người. Hôm ghé Huế, tôi thơ thẩn
bên dòng Hương
Giang, muốn tìm một vài nét minh họa cho truyện Mùa Nước Lũ
thì gặp hai cô bé có nét
hay hay. Tôi mừng đã tìm được hình ảnh của Thúy Anh (trong
truyện) nhưng vừa chào hỏi dã bị chất vấn : "Chú là
ai, quê quán ở đâu, nghề nghiệp?". Nếu cung khai theo
kiểu lý lịch thì chắc sẽ không được gì. Tôi đã trả
lời bằng cách quanh co sao đó, làm cho hai cô bé cười có
vẻ thích thú. Chuyện làm mẫu trở nên dễ dàng như người
nhà. Chẳng thù lao
công cán gì, nhưng phải nợ ảnh, nợ thư, nghĩa là cũng
mất thì giờ... -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Trời mới tháng ba mà đã nắng
như ngày hè tháng sáu, đồng khô cỏ cháy, tôi vác máy ảnh
đi ruồng trong các hẽm cát, hẹp tí, quanh co từ xóm này qua
xóm kia mà không nghe tiếng cười nói, tiếng radio, tiếng
chim trời cũng vắng. Tất cả như ngưng đọng, tôi không
nghĩ giữa thời đại văn minh ngày nay mà có nơi đời sống vẫn còn như
vậy. Theo vị trí địa lý thì xã
Bà Râu không xa thành phố Phan Rang bao nhiêu, vậy mà đây
như là thế giới riêng,
“Thế giới người mù”.
Vào đến Phan Rang chúng tôi tìm gặp anh Đinh Duy Bê,
một tay ảnh địa phương, để có thêm một vài thông
tin. Gặp chúng tôi anh hoan hỉ tiếp, nhưng qua chén trà anh
tỏ vẻ ngại ngùng:
-
Mỗi khi có anh em nhiếp ảnh ở ngoài về tụi tui rất
mừng và sẵn sàng giúp đỡ nhưng luôn luôn có người thêu
dệt nọ kia. Trước đây anh LVK về, cho tôi cái áo, cũng gây
ra chuyện xầm xì trong làng ảnh, trong chính quyền...
Tôi nhìn lên vách, bên cạnh
những tác phẩm nhiếp ảnh có những bằng tước hiệu của
một vài hội ảnh người
Việt hải ngoại. Anh Bê như được nhắc, nói tiếp:
-
Mình chơi nghệ thuật, quí nhau qua nghệ thuật chứ
chẳng có gì ăn thua nhau, vậy mà
một vài huy chương hay đẳng cấp cũng tạo ra phiền hà.
Có một điều tôi không hiểu là các tổ chức Nhiếp Ảnh
ở hải ngoại cũng không ưa nhau, tôi nhận tước hiệu của
hội này thì hội kia không vui...
Tôi chia xẻ nỗi khô tâm với
anh:
-
Điều anh nói, chính tôi đã từng là nạn nhân. Trước
đây, lúc còn ở trong nước, chính quyền địa phương kết
tội tôi đủ thứ, không cho tôi cầm máy, dù chỉ để chụp
dạo kiếm cơm. Tôi đã phải vất vả tự thoát
ra bằng con đường "nghệ nhân". Lúc được
Ủy Ban Nhân Dân thành phố khen thưởng thì anh em lại bảo tôi
là cán bộ nằm vùng. Ở nước ngoài thấy tôi thường viết
cho VB có người cho tôi là VC. Sống mà lúc nào cũng chống đỡ
che chắn thì còn gì là lý thú. Nhưng người xưa có nói
"Cây ngay không sợ chết đứng". Mình cứ ngay đường
mà đi thì rồi đâu sẽ vào đó...
Anh Bê trầm ngâm một lúc rồi
vui vẻ phác họa:
-
Chiều nay đi Tri Thủy, sáng mai đi đồi Nam Cương,
chiều mai chụp gốm.
Một lịch trình thật hấp dẫn. Chúng tôi đi kiếm phòng
nghỉ trưa, 2 giờ đi Tri
Thủy.
Tri Thủy là một làng chài, có những chiếc thuyền lưới cá nhỏ xíu chỉ dành cho 1 người. Đúng là
"bé tẻo teo" như thuyền
câu trong "Ao Thu" của cụ Nguyễn Khuyến. Một ông già
mình trần, da đen cháy, đội chiếc nón lá đang buông
từng khúc luới trắng ngà. Tôi men theo bờ sông tìm những góc
cạnh lạ. Thực ra, đứng chỗ nào cũng thấy hay, ở Mỹ làm
gì có được cảnh sông nước như vầy. --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sáng hôm sau chúng tôi dậy sớm,
điểm tâm nhẹ rồi ra
đồi cát. Qua cầu Đạo Long, rẽ trái chạy chừng ba dặm đã
thấy đồi. Cư dân thưa
thớt hai bên đường, càng gần đồi càng hoang vắng. Đồi cát
không cao, tuy vậy leo lên
cũng khá mệt.
Đồi Nam Cương không lớn so
với Mũi Né. Đồi chạy một vòng chừng vài cây số. Đường
nét hiền hòa đơn giản, sạch sẽ, trông rất mát mắt. Chúng
tôi ngắm nghía một lúc, đợi mặt trời. Nguời mẫu đã đến,
hai quang gánh, hai con bò, mấy đứa trẻ, một con chó... Đường
nét đã chọn sẵn, nhưng diễn viên hơi nhiều. Hai người gánh,
một em dắt bò..., có thể hiểu, qua đồi đi chợ phiên...Lúc
này là lúc “đạo diễn” phải động nảo, phải la hét để
hướng dẫn người mẫu đi theo bố cục dự tính. Cảnh quan
trước mắt cứ biến đổi từng lúc theo ánh sáng mặt trời,
do đó sự chọn lựa một hình ảnh cho hay thật khó. Người
mẫu phải đi lại nhiều lần. Điểm này, con người chậm hơn
Computer về sự chọn lựa phân tích. Con người
chỉ hơn về cảm xúc và
thưởng thức. Có lúc thấy đẹp, quên bấm máy để ngắm nhìn.
Bầu trời thật nhẹ, mây xám tan dần, đường nét của đồi
cát nổi bật, hay dở ở đây là bấm máy sao cho đúng lúc. Có
khi sắp sửa chụp thì con chó đang đi theo bò, bổng
chạy loạn lên, không cách nào điều khiển được.
Kinh nghiệm cho hay, không nên dùng chó làm mẫu, nhất là
chụp đồi cát, chó sẽ cao hứng chạy lung tung, gây trở
ngại. Ngặt một điều, thôn quê nuôi chó kiểu thả rong nên
mỗi khi chủ ra khỏi
nhà là chó chạy theo, không thể cấm, và chẳng ai dạy
bảo chó như ở Mỹ. Nhưng, rõ ràng chó Việt Nam khôn hơn, dù
có chạy đâu thì cũng nhớ về nhà, có tình có nghĩa.. Nghĩ
cho cùng, chó Mỹ được nuôi chu đáo nhưng lại không tự do
và cũng chẳng biết gì lạc thú ở đời. Suốt ngày gầm
gừ sau cánh cổng. hễ sổng ra là dong tuốt, y như người tù
trốn trại, mà nào được thoát vòng tù tội, khách đi đường
thấy chó không chủ, một cú điện thoại là có xe bắt chó
đến ngay. Đã có lần tôi để mất con Beaver của chủ nhà,
ba ngày tìm kiếm, chó đã được về nghỉ ở trung tâm kiểm
tra súc vật (Animal Control). Mỗi ngày 15MK tiền phòng, tiền chích
thuốc, tiền license, tính ra hơn triệu bạc Việt Nam. Bà con bên
nhà nghe chuyện, ai cũng ngẩn ra :”Xứ khùng”. ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bò Qua Ðồi Cát “Màn một” vừa dứt thì tiếp “màn hai”, một đàn bò mấy chục con từ xóm trong đang ra. Anh Bê cho hay, bò sẽ băng qua phía bên này đồi. Ai nấy lại sửa soạn ứng chiến. Đúng là cảnh của quê hương, đồi cát xứ người có lạc đà, đồi cát xứ mình có bò, cả một bầy bò qua đồi cát, khó mà thuê mướn. Bò ngoài đồng cỏ là chuyện thường, bò trên đồi cát mới lạ. Tôi nhắc anh em :”Ráng chụp, bò chỉ đi một lần, không thể đi lần thứ hai.” Bò theo hàng dài qua đồi, mấy đứa chăn thì chạy lăng quăng, phải la hét kêu chúng đi đằng sau, chứ lẫn vào giữa bò thì hỏng hết. Đàn bò chậm chạp di chuyển, nổi hẵn lên nền cát vàng. Tôi không nghe tiếng mỏ, tiếng tù và như ngày trước. Lúc còn nhỏ, ở làng, sáng sớm tôi thích nghe tiếng tù và của bác chăn bò: “Te hù tù, te hù tù”. Người ta thường gọi bác là bác De, sáng sớm bác ra chỗ cây đa giữa làng, thổi lên mấy hồi tù và, gọi dân làng lùa trâu bò ra gởi. Chiều cũng tiếng tù và của bác, nhắc ai nấy ra đón trâu bò về. Đến mùa, đong thóc cho người chăn, một hình thức phân công đượm tình làng nghĩa xóm. Hồi đó nhà tôi có mấy con trâu, có bữa không đón, trâu cũng về chuồng. --------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Gần một buổi quần thảo trên
đồi cát, ngoại trừ dấu chân đàn bò băng qua, đồi cát
vẫn nguyên vẹn đường nét. Mùa này ít gió nên cát ít vân,
cát mịn và thật tươi mát. Có cơ hội đến đồi cát vào
những mùa thời tiết khác nhau, thế nào cũng được những hình
ảnh lạ.
Trên đường về, ghé qua nhà
chị người mẫu nghỉ chân, tôi có dịp hỏi thăm đời
sống của chị: -
Vùng này đất
cát vầy, chị trồng tỉa thứ gì ? -
Dạ quanh năm
em làm thuê làm muớn chứ mùa màng thì chỉ trồng ít rau đậu
ăn dặm thôi. - Các cháu học lớp mấy rồi chị ? -
Dạ con
lớn bỏ học, hai đứa nhỏ học lớp ba lớp bốn...bây giờ
không như xưa,
tiền học nặng lắm, rồi còn phải học thêm...
Nhìn ngôi nhà tranh vách đất
ọp ẹp cũng biết cảnh nhà không khá. Nhác thấy vườn bên
cạnh có chậu kiểng lớn, giống cây khác thường. Tôi lần
qua hỏi thăm, người chủ cho hay đây là loại Mai Giây
đào trên núi, trồng đã lâu. Cây to hơn bắp chân có dáng
rất đẹp, hoa trắng nhỏ, lá giống lá Du, tuy nhiên cây làm chưa đạt. Gia công thêm sẽ có một chậu Bonsai cỡ lớn tuyệt vời. Hỏi bao nhiêu,
chủ nhà bảo 300 ngàn (20MK), rẻ không ngờ, tôi định mua cho
người con, nhưng chuyên chở là chuyện không thực hiện được.
Đi mà lòng cứ tiếc. Không
riêng gì cây cối đồ vật, ngay cả con người lắm khi giá
cả cũng ở mức tương tự.
Về phố, chúng tôi được đưa
đi ăn phở Tùng, trong một ngõ cụt. Không ngờ phở ngon thế.
Anh em ai cũng gọi tái gầu, tôi tái gân nước trong. Lúc phở
ra, tô nào cũng gầu, quán đông khách nên chờ làm lại hơi lâu.
Lúc ăn, thấy hương vị phở ngon đặc biệt nên chẳng có gì
phiền. Ra cửa trả tiền, tôi khen : “Phở ngon lắm, mà lần
sau nhớ đừng làm lộn”. Chị bán phở vừa cười vừa
chạy theo, nắm tay tôi kéo lại : “Em xin lỗi vì đông quá
không nhớ hết”. Phở Tùng hơn hẳn nhiều nơi. Ngoài Nho,
Tỏi, Bắp, Phở Phan Rang cũng rất có hạng. Tới nhiều địa
phương, tuy không có những kỳ quan kỳ tích, chỉ một vài món
ăn độc đáo cũng làm cho khách lưu luyến lúc ra về.
Gốm Làng Chàm
Buổi chiều đi thăm làng gốm
nằm phía trong thành phố Phan rang. Đây là một làng gốm làm
hoàn toàn bằng phương tiện thủ công. Phần đông làm ché
chậu, lu, nồi, trả. Gốm nung, không có hàng men như của Biên
Hòa. Cứ mỗi dịp xuân về họ chỡ hàng ra bán hai bên đường
lộ ngay Nga Ba Thành (Diên Khánh). Tuy có nghề để sinh nhai, nhưng
đời sống cũng nghèo khổ hoang vắng lắm.
Phan Rang nhỏ bé, khô cằn mà giàu nghệ thuật. Ai chơi ảnh, đến Phan Rang cũng mang về đôi ba tác phẩm, rất đáng công, dù
phải đường xa, nắng gió... (QHQOK tập 2) (1)Ghềnh
Son (QHQOK tập 1) Trả
lời
độc giả: Lê
Duy (Westminster): Kỳ rồi ông có bài nói về Chủ Đề trong
Nhiếp Ảnh, xin ông cho nhận xét vấn đề này về cuộc
triển lãm FOB ở phòng sinh hoạt báo Người Việt.
-
Nhận xét không phải là nhận định, phê bình, chỉ là
đôi ý kiến và là ý kiến chủ quan.
Tôi xin giới hạn trong phần
Nhiếp Ảnh, Nhiếp Ảnh có 3 tác giả: Vu Thi Thu Ha, Q Bao Nguyen
và Nguyen Hoang Nam. Nhìn chung 3 nhiếp ảnh gia này “sáng tác”
theo một chủ tâm riêng nhưng đều lấy con người làm chủ
đề. Vu Thi Thu Ha dùng hình ảnh ông bác của mình, Q Bao Nguyen
ghi hình ảnh trên một lộ trình xe Bus, Nguyen Hoàng Nam chụp các
diễn viên đang diễn xuất hoặc sinh hoạt ở một hậu trường
sân khấu cải lương. Cả ba đều sáng tác theo cái nhìn
“mới” hầu như không có gì liên quan với lối nhiếp ảnh
nghệ thuật mà chúng ta thường biết, thường đề cập.
Vu Thi Thu Ha với bức ảnh chân
dung ông bác, ảnh làm lối đơn sắc, chụp để thờ, một
tấm ảnh vô hồn (không tạo xúc động nơi người xem) nếu
có chăng là đối với chủ nhân (vấn đề riêng tư). Nhưng
ở dưới ảnh tác giả đã ghi:
“Đây là tấm ảnh thờ của bác
tôi, chụp khi sức khỏe ông suy sụp, vì rời khỏi VN quá đột
ngột tôi phải cố giữ bên mình những kỷ niệm quê hương
huyết thống, di sản nơi chôn nhau cắt rốn của tôi, để
khỏi phải sợ rằng đến một ngày nào đó tôi sẽ quên
mất âm thanh mùi vị hình ảnh quê nhà và không còn biết mình
là ai nữa.”
Qua lời ghi trên đây, chúng ta
thấy tất cả nỗi lòng của tác giả đối với quê hương.
Thật ý nghĩa thật sâu sắc. Tiếc thay tác giả đã bắt hình
ảnh của ông bác truyền đạt bấy nhiêu điều thật quá
nặng. Tôi đã tìm kiếm ở
bức ảnh những điều Vu Thi Thu Ha ghi, tuyệt nhiên không
thấy gì. Một ông bác như trăm ngàn ông bác khác. Không
hiểu có khán giả nào có được cảm nghĩ như
tác giả khi xem bức chân dung trên?
Ở đây nhiếp ảnh đối với tác
giả chỉ là cái cớ. Vu Thi Thu Ha không để Nhiếp Ảnh sống
với chức năng của mình, rõ ràng tác giả nói chứ ảnh không
nói gì cả. Có người cho rằng đây là nghệ thuật của
lớp trẻ đã hội nhập vào nền văn hóa địa phương, nghĩa
là lối Mỹ. Võ MỸ, ruột Việt, tôi thấy có cái gì đó không
ổn.
Bên cạnh bức chân dung ông bác
cỡ 8x10), tác giả còn dành một mảng tường lớn chia làm
hai cột, mỗi cột có 11 hàng, mỗi hàng có 6 ảnh. Một cột
66 ảnh âm (cỡ 5x7) một cột 66 ảnh dương (vẫn ảnh của ông
bác). Chủ đề là gì ? Con người ! Diễn đạt điều gì ?
Cỏi âm cỏi dương ? Chỉ có tác giả biết.
Nhưng Hoa Kỳ là
xứ tự do, mỗi người có quyền vẽ ra con đường Nghệ
thuật của mình và cũng chính tự nó ở lại hay ra đi mà không
ai có quyền bắt ép phải thế này thế nọ. Và, theo nhận xét
của tôi, Vu Thi Thu Ha (hay nghệ thuật của cô) đã thật sự
quên nguồn gốc của mình, điều mà cô (bà) lo sợ lúc bỏ nước
ra đi. Không biết Vu Thi Thu Ha còn nhận ra chính mình?
Tiếp
theo Vu Thi Thu Ha là Q. Bao
Nguyen, nhiếp ảnh gia này trưng bày 13 ảnh Polaroid, ghi lại hình
ảnh trên một lộ trình xe bus., hình ảnh đi xe bus chắc
chẳng có ai lạ gì, đợi chờ, lên xuống xe, ngồi trên xe,
bảng chỉ đường xe đi qua...vv. Qua loạt ảnh này, cá nhân tôi
không thấy có nét gì độc đáo, chẳng hạn kỷ thuật chụp,
khóe nhìn, đường nét, bố cục...vv Nhìn chung ảnh ghi lại
sự việc một cách bình thường dễ giải, có thể nói ai cũng
làm được mà không sợ quá đáng, nhất là chụp với máy
Polaroid. Nhưng, lại cũng như VTTH nhà nhiếp ảnh đã cho biết
công trình của mình qua lời chú thích như sau: “Tôi
sáng tạo ra những khung cửa sổ quanh những khúc phim Polaroid
(sao lại khúc phim) để rọi sáng lên những hoàn cảnh độc
đáo của người Việt và gốc Mễ.....đi xe bus trên miền đất
huyền thoại Azatland.” “Tôi
sáng tạo”... -
Chẳng có gì
sáng tạo cả, hình ảnh nó như thế, thậm chí chụp một cách
tầm thường, ngây thơ... “để
rọi sáng lên..”.. -
Chẳng rọi
được gì, ngược lại còn làm tối tăm thêm bởi những
lời ghi chú, vì theo lời ghi, đó là hình ảnh độc đáo
của người Việt thì người xem vô cùng thất vọng và sẽ
tự hỏi người Việt hải ngoại u tối đến như vậy sao. “trên
miền đất huyền thoại “..
- Hình ảnh
của đời thường buồn tẻ, tôi không hiểu huyền thoại ở
chỗ nào. Hai
nhà nhiếp ảnh trên có một điểm giống nhau mà người đời
thường nói: “Miệng mồm thay thế tay chân” . Tôi thiển
nghĩ nhiếp ảnh là môn nghệ thuật tạo hình nên để cho hình
ảnh tự diễn đạt vai trò của nó, chúng ta xen vào quá thì
triển lãm ảnh hóa ra triển lãm văn chương. Nhiếp
ảnh gia Nguyen Hoang Nam có khác với hai người trên. Ảnh
chụp phóng cỡ 8x10, có khung kính tươm tất. Có thể nói nhà
nhiếp ảnh này tương đối có khuynh hướng rõ rệt hơn, đó
là khuynh hướng ảnh phóng sự báo chí. Có những ảnh ghi
lại nét diễn xuất của các diễn viên tuồng trên sân khấu
rất sắc cạnh và độc đáo. Tôi thích tác phẩm chụp một
bé trai nhoài người ở một góc sân khấu mải mê xem cải lương,
hậu cảnh mấy bóng ngưòi mờ nhòa. Nhưng tác giả vẫn có xu hướng
ghi chú rất kêu cho từng tác phẩm.
Tôi thấy phần đông người Mỹ họ rất ngây thơ, (!)
vào phòng triển lãm tranh ảnh việc đầu tiên là cắm đầu
đọc, đọc cho hết tất cả những chú thích dẫn giải,
những bài tán dương ca tụng rồi mới đi xem, y như đọc các
chỉ dẫn trước khi sử dụng một cái máy mới mua về. Và
như vậy là cứ theo đó mà đánh giá rồi xem hay
mua. Một miếng vải thuốc, dán vào bụng như thuốc cao, chỉ
vài bữa bụng hết mỡ, xẹp xuống gọn gàng, vậy mà họ
tin, TV cứ quảng cáo hoài. Với nghệ thuật tôi nghĩ không nên
thế. Kỳ
sau : Pham Nhật Tân (AZ), Bạn Tước Nguyễn. Tâm
tình:Một độc giả: Đọc những bài ông viết
về VN trong trang Web của VB, chúng tôi rất thích, có lẽ do cùng
một tâm tình đối với Quê Hương, nhất là đối với
những cảnh đời bèo bọt - giống như ông. Sách
đã gởi: Nguyễn Ngọc Chiêu (TX), Nhuan K. Nguyen (Seatle),
Hao Nguyen (FL), Thien Nguyen (WA) Đã phát hành: Quê Hương Qua Ống Kính tập 1 và 2, Buồn Vui Nghề Chơi Cây Kiểng. Sách dày trên 200 trang có 16 phụ bản ảnh màu. độc giả muốn có sách xin gửi chi phiếu (20$ 1 cuốn kể cả cước phí, ngoài nước Mỹ thêm 4$) về: Tran Cong Nhung 14011 1/2 Doty Ave. Hawthorne, CA 90250 . Tel. (310) 978-8978. Email: trancongnhung@yahoo.com
|
||||||
click để nghe nhạc