|
|
|||||
|
THAÊNG TRAÀM |
|||||
|
|||||
|
Quảng Bình Quan Xuất Bản |
|||||
|
|
|||||
|
Ma Baïc Những
năm đất nước đắm chìm trong binh lửa, nghề giáo cũng
chẳng mấy yên thân. Tuổi thanh niên ai cũng ở trong tư thế
chuẩn bị lên đường. Có anh bạn tên Bảo, nhỏ con, lúc nào
áo quần cũng theo mốt Mỹ, anh em thường đùa: "Người
Mỹ thu gọn". Anh là dân Bắc Kỳ, có tài đánh phé. Một
lần ra Đà Nẵng chấm thi, lúc về mang theo chiếc Honda Dame,
nhờ tiền ăn bạc. Ai cũng bái phục nghề chơi của anh.
Năm 63, tôi được miễn khóa Thủ Đức 13 do chỉ số
sức khỏe dưới 45, nghỉ chờ 3 tháng tái khám. Với tâm
trạng bất ổn, nhiều anh em thích
phiêu lưu vào vận đỏ đen. Tôi không biết chơi bài nhưng phòng
trọ bỏ không làm gì, cho anh em lập sòng, mình ngồi xem cũng
thích lắm. Trong các tay bài tôi để ý một bác già tên Minh
làm ở hãng Air Viet
Qua vài lần xem, tôi đâm ra ghiền ông Minh. Mỗi lần rút
được con Đầm ông hô to: Jackline Kennedy (vợ Tổng Thống
Kennedy), con bảy: ba toong Tôn Thất Đính, con 8: Kính trắng
gọng vàng.... mỗi con bài ông đều cho một biệt danh. Tôi
thấy thật vui. Được cũng như thua,
ít khi ông cau có với ai. Ông ngồi sòng nhiều đêm liền mà
không thấy mệt. Tôi hỏi:
- Bác Minh à, bác
chơi vậy mà không mệt ? Ban ngày Bác còn đi làm...
- Chả thấm
với ngày xưa. Hồi tôi làm công chức cho sở Tây, đi đánh
suốt đêm. Sáng hôm sau đến sở, ngồi vào bàn giấy, nhìn
xuống thấy toàn Xì Già. Mắt thì nửa nhắm nửa mở, thằng
sếp Tây tưởng tôi bệnh, hỏi: " Mầy ma lát (malade) hả"?
Tôi ùy (oui) một tiếng, nó cho về.
Tôi nghĩ bụng "Ông này thuộc vào hàng danh sư trong
làng đỗ bác, phải theo học mới được". Lúc nghe tôi
ngỏ ý muốn "nhập làng chơi", ông Minh cười vui vẻ:
|
|||||
|
|
|||||
|
Ñoåi
Ñôøi
Thông thường, đổi thay là mong mỏi có một tình trạng
khá hơn. Cách mạng là làm một sự thay đổi, phá bỏ cái tệ
hại xấu xa, tiến lên cái tốt đẹp hơn. Sau 75 toàn Miền
Ngay đêm hẹn gặp với anh chủ ghe để tìm cách tránh
cảnh đổi đời, tôi đã bị bắt đưa thẳng vào Trung Tâm
Thẩm Vấn Nha Trang, nói nôm là nhà tù chấp cung. "Đồng
bọn" với tôi có gia đình Vĩnh Phát, Hòa Lạc, Mỹ Hưng..
hết thảy chừng 30 người lớn bé. Họ toàn nhà buôn có
tiếng ở thành phố Nha Trang, riêng tôi là giáo chức. Đêm đó
đúng là đêm kinh hoàng. Lúc lùa chúng tôi lên xe, một công an
xô đẩy chúng tôi như thú vật và bảo: "Nhớ thành thật
khai báo để sống thêm vài năm nữa".
Tôi bị nhốt vào xà lim số 2 chung với một can phạm
giết người. Tôi không tưởng tượng được cuộc đời lại
có giây phút tối tăm đến vậy. Không những thân xác ê ẩm
thảm hại mà tinh thần cũng tê liệt đông cứng. Tôi nằm
bất động suốt đêm, đến
chiều hôm sau mới nghe tiếng người bạn tù :
- Ráng ăn
chút cơm đi. Đã vào đây là phải cố sống chờ ngày ra....
|
|||||
|
|
|||||
|
Mấy mươi năm sống tại quê hương, bổng chốc cái gì cũng xa lạ với mình, tinh thần luôn luôn căng thẳng và nơm nớp lo sợ bất trắc ập tới. Nhưng đùng một cái bỏ tất cả ra đi thì lại bàng hoàng chấn động. Hôm qua tôi còn ngồi với anh Thiệu anh Long tại cà phê Bốn Mùa, nhìn ra Hòn Rùa, Hòn Yến, Hòn Tre. Xã hội có đổi thay nhưng đất trời vẫn thế. Vẫn tiếng thông reo, vẫn tiếng sóng vỗ, vẫn mây bay.. Vậy rồi đành tha hương, mà biết bao người như thế, bằng cách này, cách khác, nào phải riêng tôi....
|
|||||
| Trên đây là một số đoạn ....... trích trong Thaêng Traàm, sách dày trên 200 trang, có nhieàu phụ bản ảnh maøu, những tác phẩm ưng ý của tác giả . | ||
|
click để nghe nhạc |
||
|
|