Sorry, your browser doesn't support Java(tm).

TẬP 6

Quảng Bình Quan Xuất Bản

Sorry, your browser doesn't support Java(tm).

Tôi rời Kỷ Niệm Đường của thi sĩ Đông Hồ giục anh xe ôm phóng nhanh, đi Thạch Động Thôn Vân. Đây là cảnh thứ 5 trong thập cảnh Hà Tiên. Tôi ngao du theo ngẫu hứng, tùy cơ ứng biến, nên không phải theo thứ tự trước sau, cũng có thể chỉ thăm một vài cảnh mà thôi.

  Thạch Động cách trung tâm thị xã khoảng 3 km. Ra khỏi phố xá, con đường đất đỏ không rộng, chạy về hướng một ngọn núi không cao, chơ vơ giữa đồng. Anh xe nói: “Con đường này chạy qua Miên bên kia đó chú”.  Tôi vỗ vỗ cho xe dừng, chụp một vài ảnh từ xa, cảnh thật vắng vẻ yên tịnh. Ngọn núi không có dáng núi vôi miền Bắc, nhưng trông rất đường bệ vì một mình một cõi. Tôi hình dung hang động sẽ là nơi Tiên Cảnh đúng với lời ca ngợi của nhà thơ họ Mạc mấy trăm năm trước.

  Lúc đến nơi, hình ảnh hang động trong tôi thay đổi dần, từ thần tiên về trần tục. Động không cao, đường lên không khó, quành qua lại là thấy cửa hang. Tam cấp xếp bằng đá chẻ thẳng băng, hai bên có tay vịn sắt uốn, sơn trắng đỏ tưởng như đường lên một khu giải trí. Một số nhân công đang phá chân núi làm mặt bằng xây dựng thêm những công trình phụ.

  Cửa động như cổng chùa, tường xây sơn màu giả gỗ, hai câu đối bằng Hán tự chạy dọc hai bên, phía trên có  ba chữ: Tiên Sơn Tự. Ngay trên cổng chùa còn có lan can gác lửng, đây rõ ràng là nơi ở của một cư sĩ tại gia.

   Nhìn quanh không có ai, tôi lần vào trong, động không lớn, ngôi chùa nằm chính giữa với bao nhiêu thiết kế linh tinh chung quanh, tôi hoàn toàn mất đi những háo hức lúc đầu... Ví thử đường lên cứ lần theo thế tự nhiên kiểu đường tùng lên Yên Tử hay chùa Hương, cửa động cứ để như trời sinh, cảnh sẽ đẹp biết bao. Thế mới xứng với người xưa truyền tụng:

                                                   Hang sâu thăm thẳm mây vun lại

                                                   Cửa động thênh thênh gió thổi qua.

(trích Thạch Động Hà Tiên)

Thời thơ ấu, mỗi khi nghe Phú Quốc, Côn Đảo, tôi chỉ hình dung nơi biệt xứ tù đày dành cho người có tội, có biết đâu hôm nay mình khó khăn lặn lội đi tìm, gọi là “du lịch”. Bến tàu vắng hoe, chỉ vài ba người khách, tôi bảo anh xe đợi hỏi xem nếu không có tàu tôi phải trở lại Hà Tiên. Nhân viên bến cho biết, giờ chạy hàng ngày là 10 giờ, nhưng nếu khách không đủ thì phải đợi đến 12 giờ. Thông lệ giờ giấc xe tàu xứ mình là thế, tôi yên tâm để anh xe ôm quay về.

  Bến Hòn Chông không có gì đặc biệt, vắng buồn, chỉ có mỗi nhà quán nhỏ ngay đầu cầu tàu. Đi quanh không có việc gì làm, cảnh trí chụp đôi ba kiểu là hết, còn những hơn hai tiếng, tôi vào quầy giải khát trong nhà bán vé, mua quả dừa để có cớ ngồi. Lúc đặt chiếc Laptop lên bàn thì có nhiều người đến xem rồi hỏi đủ chuyện linh tinh, đành cất máy, ngồi uống nước đợi chờ. Cũng phải hai ba lượt xe đưa khách đến mới đủ số.

  Tàu cao tốc là loại tàu du lịch thịnh hành trên các thủy lộ chính tại Viết Nam ngày nay. Sài Gòn Vũng Tàu, Hạ Long Móng Cái, Rạch Giá Hà Tiên đều có tàu cao tốc. Chiếc tàu chở chừng vài chục khách, loại tàu gỗ, cỡ chiếc ghe đánh cá “ba lóc đầu bạc”, thiết kế như một chiếc tàu, ghế nệm, TV, khách đi tàu toàn dạng du lịch, không đồ đạc cồng kềnh. Tiếp viên trên tàu, hai nữ mấy nam, lịch sự phát khăn giấy và nước uống cho khách. So với cảnh “đò dọc đò ngang” thì quả là văn minh vượt bậc. Nhưng, về hình thức theo tôi còn nhiều điều chõi nhau và buồn cười. Chẳng hạn, vừa lên tàu là chiếc TV nổi ầm lên loại nhạc kích động với hình ảnh nhảy múa, vừa ồn ào vừa nhố nhăng, y như cảnh “Chơi đảo Nha Trang” (2), có lẽ nhân viên trên tàu cho đấy là điều mới mẻ tân tiến! Nếu có du khách nước ngoài, họ sẽ cười. Nên cho khách thưởng thức những đặc sản địa phương, món ăn đơn sơ, bài ca dân dã chứ ai cần gì thứ náo loạn của thị thành.

(trích Ra Phú Quốc)

Đặt tất cả hành trang trên giường, mở cửa ra hiên, tôi rất đổi ngạc nhiên, cảnh đẹp quá, cảnh núi đồi trong mưa mù, tôi chưa từng gặp bao giờ. Tôi vui hẳn lên, tôi gọi một tách cà phê rồi mang máy ảnh ra ngắm cảnh đồi núi đổi thay từng chặp.

  Mây và mù bay qua, không nhanh lắm, trước mắt tôi là một màn ảnh “đại vĩ tuyến”, đỉnh Fansipan thấp thoáng trên trời cao. Mù và mây cũng xuống sát thung lũng, làm cho cảnh vật trở nên mộng ảo, những đám nhà tôn, nhà lá lụp xụp, quanh rìa thị trấn đã bị xóa mờ, cảnh chỉ còn là tranh vẽ. Phía dưới thung lũng một mái ngói ẩn hiện trong lớp mây trắng đục, sau xa là một mảng núi xanh, đỉnh núi trong mây không biết đâu là giới hạn…chẳng gần chẳng xa, chẳng cao chẳng thấp…Sương dày kéo qua nhiều đợt, mình có cảm tưởng như đang nhìn tự trời cao...

(trích Sapa mưa mù)

                                                                                                             BACK

Trên đây là một số đoạn ....... trích trong  QHQOK 6, sách dày trên 200 trang, có nhieàu  phụ bản ảnh maøu,  những tác phẩm  ưng ý của tác giả . 

click để nghe nhạc