Sorry, your browser doesn't support Java(tm).

 Tập 2

Quảng Bình Quan Xuất Bản

.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">Sorry, your browser doesn't support Java(tm).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Một Ðóa Hoa Ban

Chúng tôi đi về phía cô Thái bán rau,  vừa đưa máy lên ngắm thì cô gái đã quay mặt nơi khác với vẻ không hài lòng. Thấy không xong, tôi bảo các anh kia: “Ta tạm tản đi nơi khác, để tôi tìm cách thuyết phục các cô rồi hẵng chụp”. Hai anh lui ra ngoài, tôi vờ quay lưng lại như không  để ý đến  việc chụp hình nữa. Cô Thái thấy vậy, cười nói tự nhiên. Thực sự, ống kính chiếc máy ảnh Digital vẫn không rời khuôn  mặt cô Sơn Nữ, khuôn mặt đẹp nhất trong mấy ngày nay, tôi theo dõi trên màn ảnh, từ ánh mắt nụ cười đến tư thế ngồi 

của cô công chúa chợ rau và bấm máy mà không ai biết. Máy Digital có thể nhìn nơi này chụp nơi kia và bấm không nghe tiếng nên rất lợi cho “chiến thuật dương Đông kích Tây”. Nhìn vào màn ảnh máy, tôi thấy rõ đôi mắt cô Thái tròn xoe, mở lớn, mắt màu nâu nhạt, nước da trắng mát, chiếc mũi cao thon, thật khả ái. “Người mẫu” cứ tự nhiên, không hay biết đang có người chụp ảnh mình. Đúng là một đóa Hoa Ban nở giữa chợ. Tôi giả vờ xê dịch lui tới, kiểm tra lại ảnh, chọn một kiểu đẹp nhất rồi vui vẻ đến mời người mẫu xem. Bốn năm cô xúm lại chồm qua vai tôi coi hình, họ đồng loạt la lên “ngẩm lai”. “Ngẩm lai” nghĩa là đẹp lắm. Thế là tôi bắt trớn tiến lên:

-         “Ngẩm lai” thì cho chụp nhá.

-         Chụp có cho hình không ?

-         Có chứ, nhưng phải  về Hà Nội mới lấy hình ra được.

-         Em tên gì, cho biết địa chỉ để sau này tôi gởi ảnh tặng.

-         Em tên Xoan, bản Nà Lọ, xã Chiềng Sơ, huyện Thuận Giáo tỉnh Sơn La.

-         Địa chỉ như vầy thư có đến không?

-         Đến chứ.

  Cô Thái cười cười nét mặt đẹp lạ lùng. Thảo nào ngày trước người Tây làm việc trên này toàn lấy vợ Thái. Tôi đoán cô gái còn trẻ lắm nhưng cũng cứ hỏi :

-         Em bao tuổi ?

-         Hai mươi tuổi.

-         Có chồng chưa ?

-         Hai con rồi

     Cô gái nói tiếng Việt rất rõ nhưng giọng hơi ngang ngang nghe hay hay.

-         Con đầu mấy tuổi ?

-         Bốn tuổi.

-         Vậy là có gia đình lúc mười lăm tuổi ? Sao lấy chồng sớm thế ?

  Cô Xoan cười không nói gì.  Mấy bà người Việt nghe vậy cũng góp chuyện:

 -         Người Dân Tộc họ lấy chồng sớm lắm, không như người mình đâu ông ơi.


 

Trên Một Chuyến Tàu

  Lên được trên tàu, tìm được giường của mình y như vừa làm một cuộc vượt đèo lội suối. Giường của tôi, khách vừa xuống, chăn gối còn nhàu nhèo, lại dính mấy sợi tóc dài. Chẳng phải thắc mắc, xếp đồ đạc cho yên. Tôi chợt nhận ra, phòng 4 giường thì đã có 3 người đàn bà. Hai bà tuổi trên 50, một cô chừng 25, 26, họ chẳng để ý đến tôi, họ kháo nhau đủ thứ chuyện. Chiếc bàn chung cũng đầy các thứ vặt vãnh, lối đi nêm hai thùng giấy to tướng, chẳng hiểu hàng họ gì, tôi chắc mấy người này đi buôn. Tàu hú lên mấy tiếng rồi rời sân ga. Tiếng còi tàu ngày nay nghe nó không nảo lòng ai oán như tiếng còi tàu máy hơi nước ngày trước.

       Đã thấy  khỏe trong người, tôi sửa lại giường chiếu cho ngay ngắn vừa quay sang hỏi bà khách đối diện:

  -    Người nằm giường này vừa xuống là một thiếu nữ phải không thưa bà?

       Bà khách nhìn tôi ngạc nhiên:

  -    Sao bác biết hay vậy. Đúng thế, một cô gái, sinh viên y khoa.

  Tôi cười không nói gì. Bên ngoài, cảnh  từ ga Huế qua An Cựu, về Hương Thủy, không khác xưa, nhà cửa vẫn lụp xụp tối tăm, nhưng phía quốc lộ 1 thì đã mọc nhiều dãy nhà lầu. Tôi vừa nằm nghỉ chưa được mấy phút, một bà gọi sang:

  -    Bác làm ơn ra ngoài cho tôi leo lên tí.

  Tôi giật mình chẳng hiểu bà khách nói gì, nhưng chợt thấy bà đang mặc chiếc củng rộng thùng thình thì hiểu ngay. Tôi uể oải đứng dậy ra ngoài. Cô gái lại nhìn tôi cười chúm chím. Đứng ngoài ngắm cảnh một lúc nghe tiếng đẩy cửa,  biết người đàn bà đã lên giường tầng hai, tôi quay vào, nằm vờ  thiu thiu  ngủ. Nhưng, bà  giường đối diện, cứ táy máy với cái điện thoại cầm tay, bà bấm tít tít liên tục, nghe không được lại bấm, bà hỏi người con gái:

  -    Mày xem hộ cô sao chẳng nghe chúng nó giả nhời.

  -    Chắc lại mất sóng. Để cháu hỏi tổng đài.

  Hai cô cháu quay qua trao đổi chuyện nhà, “phải báo chúng biết giờ tàu đến để chúng ra đón, đồ nặng thế này ba bà con làm sao khuân nổi”. Bà khách nằm tầng trên cũng nhoài đầu ra góp chuyện chứ không chịu yên. Tiếng tàu chạy rầm rầm cộng với tiếng người, rõ ràng như chợ họp. Tôi nằm quay mặt vào cố đóng hai lỗ tai lại. Thật không phải dễ. Một lát, bà khách giường trên lại gọi:

  -    Bác ơi bác, bác làm ơn ra ngoài cho tôi leo xuống tí.

 Bổng dưng tôi như người canh cửa khách sạn, chốc leo lên tí, chốc leo xuống tí, làm sao còn nghỉ ngơi. Tôi ngao ngán, không ngờ họ hành hạ mình một cách tự nhiên như  thế.

       

 

 Trên Ðường Cao Tốc

(Phụ bản QHQOK 2)

  

  Chiều Ngoài Sông Hồng

Nhiên yên lặng bước theo và suy nghĩ những điều người con gái vừa nói. Họ đi qua nhiều ruộng rau, qua một con đê lớn, một dòng sông khá rộng chạy dài theo hướng Tây Ðông, hiện ra trước mắt. Nước sông màu vàng đục, Nhiên có cảm tưởng không sâu, vì nước  ăn vào một bãi bồi bằng phẳng không  bờ. Nhiên hỏi Hà: “Đây thuộc địa phận nào?”. Cô gái cho biết, xã Lĩnh Nam, huyện Thanh Trì. Hà lại hỏi :

-         Thầy có thấy những ngôi nhà gạch bên kia sông?

-         Có, trông giống như một làng cổ trong tranh nhỉ?

-         Làng Bát Tràng đấy Thầy ạ.

  -   Thế à? Tôi đã đến Bát Tràng một năm trước đây nhưng đi ngã Hà Nội qua cầu Chương Dương rồi xuôi theo đê sông Hồng.

  -    Vâng, theo lối này mình có cái thú được đi qua đò, lại được ngắm nhìn cả làng Bát Tràng mà Thầy vừa khen đẹp.

 Hà có những nhận xét mang nhiều ý nghĩa nghệ thuật. Lúc đi qua bãi bồi Hà chỉ cho Nhiên  lớp phù sa mỏng,  nứt quăn nhiều đường đan nhau rất đẹp. Trong nhiếp ảnh đã có những tác phẩm “đất nứt” tuyệt vời. Nhiên  lấy máy ra chụp, người con gái tiếp tục đi về phía dòng sông.

 Dưới ánh nắng chiều, dáng Hà trong bộ áo quần màu đen, nổi bật giữa một nền đất và nước màu xám bạc. Nhiên đứng nhìn theo một lúc lâu. Dòng sông ở phía xa, chạy ngoằn ngoèo, có chỗ nước bò vào làm thành vũng, mặt sông lặng yên. Một vài con thuyền chụm đầu vào nhau và bếp chiều đã lên khói. Giữa khung cảnh mênh mông yên tĩnh Nhiên có  cảm giác là lạ, không hiểu mình đang ở đâu, đang làm gì. Bỗng có tiếng gọi:

-         Thầy ơi, đến xem đây này.

  Nhiên  rảo bước về phía người con gái. Lúc này nắng chiều  xuống mau. Gió từ sông thổi vào, Nhiên cảm thấy lành lạnh. Đến nơi, Hà chỉ cho Nhiên nhiều thứ dật dờ tấp vào chỗ nước cạn và hỏi:

  -    Thầy có biết những gì đấy không?

        Nhiên chưa kịp trả lời,  Hà đã giải thích:

  -    Mỗi năm vào mùa nước lên, có nhiều người chết đuối. Đây là những thứ người ta cúng các oan hồn.

        Nhiên nhìn  những bài vị, hoa quả, những thoi vàng giấy, kết từng cụm rồi hỏi một cách thật thà:

-         Thế cúng xong người ta không mang lễ vật về à?

 Hà cười, tiếng cười trong vắt vang  xa. Nhiên cảm thấy có cái gì đó bất thường.

  -    Hồi còn nhỏ em thường một mình ra đây, có lần đã nhặt về bao nhiêu  đu đủ. Lúc bà thấy, bà mắng cho một thôi: “Có mang vứt hết đi không, ma theo về nhà bây giờ”. Nhưng em thì chẳng thấy gì, thỉnh thoảng lại ra ngắm dòng sông..Cúng oan hồn, người ta thả hết lễ vật xuống sông, chúng trôi lang thang rồi muốn tấp vào đâu tùy ý. Họ tin rằng, làm như thế thì các vong linh sẽ được mát mẻ. Thầy có tin không?

       Nhiên im lặng.

  -    Nếu mai kia có ai cúng em, em cũng thích như thế.

  Nhiên sửng sốt và thấy tê lạnh cả người trước ý tưởng liêu trai của Hà. Hai người tiếp tục men theo mép nước đi ngược dòng sông, đến chỗ bị một vũng lớn chặn lại, họ mới quay lui. Nắng đã tắt hoàn toàn, bầu trời một màu xám, riêng nơi mặt trời xuống, phảng phất tí màu hồng.


 

      

  Buổi Sáng Trong Phố

Trên đây là một số đoạn ....... trích trong  QHQOK 2, sách dày trên 200 trang, có nhieàu  phụ bản ảnh maøu,  những tác phẩm  ưng ý của tác giả 

 BACK

 

click để nghe nhạc