Sorry, your browser doesn't support Java(tm).

TẬP 1

Quảng Bình Quan Xuất Bản

Sorry, your browser doesn't support Java(tm).


 

Phố Hội

         Hội An chẳng phải là chỗ chôn nhau cắt rốn, cũng không là nơi tôi có họ hàng ruột thịt. Nhưng, Phố Hội  có cái gì đó ẩn khuất trong tôi. Du khách tìm về Hội An vì đây là thành phố  được  Unesco thừa nhận như một di sản cổ của thế giới, có thể nói là một kỳ quan. Riêng tôi, mơ hồ như nghe có tiếng nhắn nhủ từ những hình ảnh ngày xưa chưa nhòa.

...... Sau đó, túi xách trên vai, tôi thả bộ qua các phố. Không cần phương hướng. Lối nào thì cũng đáng ngắm đáng xem. Đường phố vẫn như xưa, hẹp tí, nhà cửa vẫn mái ngói âm dương cổ kính. Nhưng, vẻ náo hoạt của cuộc sống thị thành thì thấy rõ. Hội An không còn trầm lặng. Những con đường chính như Nguyễn Thái Học, Lê Lợi, Bạch Đằng, hầu như nhà nào cũng mở toang cửa. Du khách vào ra tấp nập. Hội An ngày nay hoàn toàn sống bằng nghề phục vụ khách du lịch. ...

...   Gian hàng làm đèn lồng, những chiếc đèn bằng vải màu. Hai màu vàng đỏ, vừa vương gỉả, vừa cổ kính mà hiền hòa. Hàng khắc chữ hán lên ống  tre cũng có nét hay : Phước Như Đông Hải hay Khang Thái Giai Lão Bách Niên...tìm nơi đâu có. ..? Chỉ có trên ống tre Hội An.    


Bát Tràng

 ......Đến chiều, tôi đi Bát Tràng. Bát Tràng thì cả nước ai cũng nghe nói. Gốm Bát Tràng, gạch Bát Tràng. Từ hồi còn nhỏ tôi đã thuộc lòng câu hát ru em:                 

    Trên trời có đám mây xanh,

    Giữa đám mây trắng, chung quanh mây vàng.

    Ước gì anh lấy được nàng,

    Để anh mua gạch Bát Tràng về xâỵ

     Xây dọc rồi lại xây ngang,

    Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân  

Một hình   ảnh tình tứ lãng mạn mà đầy chất nghệ thuật. Người con gái ở tuổi yêu đương thì có nhiều cái đẹp, nhưng không phải lúc nào cũng dễ chiêm ngưỡng. Ngắm một thiếu nữ không như xem một cổ vật trưng bày, có chăng, các vị giám khảo trong các cuộc thi hoa hậu. Nhưng bất chợt thấy người đẹp rửa chân bên hồ thì tha hồ ngắm. Ngắm cảnh ngắm hồ rồi ngắm gót chân son, chắc không ai viện cớ phiền hà. Xưa nay các người-tình-văn-thi-sĩ chỉ ca tụng đôi bàn tay người yêu, chưa nghe ai tán tụng đôi chân. Mua gạch bát tràng để xây hồ cho người đẹp rửa chân, tất đôi chân phải đẹp, phải đáng giá. Thế mới xứng với  gạch Bát Tràng......

..... Tôi đi từ hm này qua hm kia, vào mỗi lò để xem, bất chợt sực nhớ: "Vầy rồi ra lối nào". Tôi hơi lo, vội hỏi  một chị vừa gánh than về:

  -  Chị à, cứ đi như vầy rồi có ra được đường cái không?

     Người đàn bà nhìn tôi một lúc rồi nói:

  -  Bác cứ đi, cuối cùng thế nào cũng ra đường lớn.

  -  Thế có nghĩa là tôi rẽ lối nào cũng được sao?

  -  Vâng ạ.

     Tôi tỏ vẻ nghi ngại, chị nói tiếp:

  -  Bác không tin thì theo cháu.

    Tôi nghĩ bụng, "theo cô thì vui rồi nhưng việc chưa xong, làm sao theo".

  - Vâng, nếu  tìm không ra đường, tôi sẽ trở lại nhờ chị. ......

.......Đi vòng vòng một hồi tôi lại gặp chị Vân quẫy gánh đi ra. Đang lúc đứng trước một lối hm thật hay, ánh sáng rất đẹp,  có được người mẫu thì hên quá.

  -  Chị Vân, may quá gặp chị.

  -  Sao, bác vẫn chưa tìm được lối ra à?

  -  Không, tôi không lạc đường mà chỉ muốn đi vòng vòng thôi.

  -  Đi vòng vòng? Bác tìm nhà người quen?

  -  Không ạ, nhưng vì cảnh đẹp nên chưa muốn về...........Tôi yên lặng đi bên cạnh người thiếu phụ son trẻ, không hỏi thêm một lời nào. Ra đến  chỗ đống than, chúng tôi dừng lại. Bây giờ nhìn rõ hơn khuôn mặt người đàn bà, tôi càng thấy xôn xao trong lòng. Tôi đưa tay vào túi lấy một ít tiền :  

  -  Chị Vân, tôi xin phép gửi cho cháu tí quà, mong chị đừng từ chối. Tôi dí năm bạc vào bàn tay đen đủi của chị và quay gót đi nhanh.

  -  Bác, bác cho cháu nhiều thế này.!

     Tôi như không nghe, và cố rảo bước. Nắng chiều chưa tắt nhưng hoàng hôn đã bắt đầu lên từ các hm quanh co trong làng Bát Tràng.  

 


Người Con Gái Dinh Mười

.............Tôi cúi xuống thọc tay vào túi toan tìm giấy tờ thì kịp ngẩng lên nhìn vào đôi mắt của cô "Lễ Tân". Tôi vừa  chợt nhận ra, dường như trong ánh mắt có cái gì u ẩn. Một vùng tối mông mênh. Thấy tôi thẳng người nhìn, cô lại cười, cười rất nhẹ. Miệng cười mà mắt vẫn buồn buồn .  

Tôi đưa cho cô bản sao hộ chiếu và visa ..........

...........Từ cửa sổ lầu hai, nhìn xuống một phần con đường Quang Trung, là  phố chính nhưng không mấy tấp nập. Sông Nhật Lệ tối đen, dòng sông được đánh dấu bằng  ánh đèn lung linh của những thuyền đánh cá. Đẹp nhất có lẽ hình ảnh chiếc Cầu Dài. Đây là chỗ rẽ của sông Nhật Lệ, một nhánh đi Mỹ Trung, một nhánh lên Long Đại. Gọi là dài, kỳ thực cầu chưa quá 300m, thân cầu ưỡn cong lên. Những ngọn đèn cao áp nhòe nhòe trong màn sương đêm. Lâu lâu có một người quang gánh,  cảnh trở nên mộng ảo. Đẹp ..........

...... Cô gái lễ tân pha bình trà đầu ngày, rót một tách mời tôi:

  -   Mời chú uống trà.

  -  Cảm ơn, cô đừng bận tâm.

  -  Sáng chú đi ngắm cảnh sớm rứa?

  -  Sương mù quá đẹp, tôi không ngờ gặp được dịp may này. Mấy bữa trước có sương như vầy không cô?

  -  Dạ không, đây là lần đầu cháu thấy. Sương mù không mặt trời răng chú chụp ảnh được?

  -  Thế mới đẹp.......

.......Tôi nhìn ra xa và nói như giảng bài :

  -  Tên chỉ để gọi, để xưng hô lúc giao tiếp chứ có liên quan gì xấu đẹp. Một người đã đẹp, mang tên gì cũng không thể hóa thành xấu...

  -  Dạ... tên cháu là một loài hoa trong chùa, người ta bảo cháu sẽ khổ...

     Eo ơi, sao giữa ban ngày mà cô bé lại nói một câu liêu trai quá vậy.

  -  Cô tên Liên, gì Liên?

  -  Dạ Phương Liên.

  -  Trời đất, tên đẹp vậy mà bảo xấu tôi không thể hiểu. Cô có biết Phương Liên nghĩa gì không?

  -  Dạ...không.

     Tôi uống một ngụm nước rồi nhìn ra bờ sông giảng tiếp:

  -  Liên là hoa sen, sen có nhiều màu : Hồng Liên, Bạch Liên, Bích Liên, Tuyết Liên...ai cũng ghép cho hoa sen một màu sắc, riêng cô cho hoa một mùi thơm, Phương Liên là hoa sen thơm...

     Hai bàn tay vân vê nhau, mặt cô bé hơi cúi xuống nhưng vẫn cho thấy  vẻ  hân hoan vừa e thẹn.

  -  Lần đầu tiên cháu hiểu được tên mình...cảm ơn chú........

..........Chiều chủ nhật, tôi đưa Liên đi dọc theo bờ sông Nhật Lệ, mượn bối cảnh thuyền bè lấy vài ảnh. Lúc nắm tay người mẫu từ gộp đá dưới bờ sông kéo lên, tôi sững sờ, lòng bàn tay Liên như một tờ giấy nhám thô.

  -  Làm sao mà tay  chai sạn đến như vậy?

  -  Dạ, giặt đồ bị thuốc tẩy ăn.

     Tôi mang máy ảnh đi cạnh người nữ sinh băng qua chợ, qua phố, bao nhiêu người chong mắt nhìn. Cứ thế chúng tôi đi ra mút bãi biển ngoài xa. Bãi biển Đồng Hới bắt đầu từ trong cửa Nhật Lệ chạy dài ra đến sông Gianh, phẳng đẹp có nhiều phi lao. Nhưng, chưa được khai thác về mặt du lịch. Có một số hàng quán  rất sơ sài tạm bợ.

     Tôi cho người mẫu tha thẩn trên bờ biển dài quạnh hiu. Gió chiều thổi tà áo bay bay, hai tay ôm cặp, tóc lùa ra sau...những bước chân in trên bãi cát trinh nguyên..Rồi về đâu? Đến cây dù đỏ thì thật tuyệt. Màu cát vàng, tà áo trắng nước biển xanh. Nơi đây, người đi, đứng, hay ngồi đều đẹp. Đẹp tự trong lòng.......

..........Trời nhiều gió và lạnh, chúng tôi thả bộ về. Một buổi chiều êm ả pha lẫn chút bồng bềnh hơi men. Tiếng sóng vỗ bờ xa, nghe như tiếng thì thầm nối tiếp câu chuyện trong lúc chúng tôi yên lặng, buông những bước chân nhẹ nhàng.

     Hai hôm sau, tôi trả phòng vào lúc mặt trời chưa lên. Khách sạn lặng yên.  Liên lay hoay với cuốn sổ bên ngọn đèn vàng trong dáng vẻ ngập ngừng. Tôi chờ đợi mà lòng hồi hộp, một cảm xúc lạ. Lát sau Liên đọc số tiền phải trả đồng thời đưa tặng tôi một gói quà nhỏ, giọng thật xa vắng:

    - Cháu tặng chú... để kỷ niệm...

Trên đây là một số đoạn ....... trích trong  QHQOK 1, sách dày trên 200 trang, có nhieàu  phụ bản ảnh maøu,  những tác phẩm  ưng ý của tác giả .

 

 BACK

click để nghe nhạc