Sorry, your browser doesn't support Java(tm).

 MÙA NƯỚC LŨ  

Quảng Bình Quan Xuất Bản

.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">.jpg">Sorry, your browser doesn't support Java(tm).

Đình chiến

       Năm 54, "hòa bình lập lại", phải thành thật nhận  rằng ai cũng  vui mừng. Chiến tranh không còn, cuộc sống sẽ nở hoa. Nam đang theo các lớp trung học ở Huế, đã vội vả thu xếp hành trang về quê, bên kia vĩ tuyến 17. Nam lên chuyến bay Air Việt Nam cuối cùng của hãng Cosara đi Đồng Hới. Tiếng động cơ nổ rầm rầm nhưng dường như Nam  không hay biết, đầu óc Nam ngổn ngang trăm thứ. Từ nay Nam sẽ xa hẳn bạn bè trường lớp hay sao ? Những năm sống ở Địa linh, Tây Thượng, Chợ Cống, Đập Đá...  Trường Hương Trà, Trường Việt Anh, những bạn bè thân, những buổi đi chơi núi Ngự Bình, biển  Thuận An... một trời kỷ niệm nơi xứ Huế mộng mơ. Giã từ tất cả...Nam thấy lòng  thương nhớ  não nề...nhưng không thể bỏ mẹ bỏ em...Nam phải về dù nơi đó có nghèo khó quê mùa chăng nữa...

       Máy bay đáp xuống phi trường Lộc Đại, dưới cái nắng như thiêu của trời mùa hạ. Nắng và Gió Lào làm cho cảnh vật  một nơi vốn đã nghèo lại khô héo thêm. Một nhóm người đang chờ  trước hiên trạm để sẵn sàng lên máy bay.  Không khí oi nồng vắng lặng, hoang tàn. Nét mặt ai cũng tỏ nỗi lo âu. Không ai nói với ai, cứ âm thầm trong công việc của mình. Nam cảm thấy có cái gì ghê rợn như đi vào tử địa. Không thấy nét  mừng vui thường có nơi sân ga. Mọi người lẳng lặng lên xe.

       Nam bồn chồn mong chóng đến nhà. Nam nghĩ : "Giờ này chắc mẹ và  em đang nóng lòng mong đợi mình". Xe vừa qua nhà thờ Tam Tòa, Nam  kinh ngạc thấy từng đoàn người gồng gánh chạy vô thành phố. Một người trên xe mỉa mai :

  -   Hòa bình rồi còn chạy làm chi. Nay mai thống nhất là xong.

       Không ai nói gì, Nam cũng thấy như vậy. Nhưng trước cảnh gần như hổn loạn, đã làm cho Nam hoang mang. Nam cố trấn an bằng cách nghĩ đến niềm vui sum họp, nghĩ đến thời thơ ấu nơi làng quê. Rồi nay mai gặp lại những bạn bè từ năm bảy năm trước. Thế là vui. Mặc, ai muốn đi đâu đi.

.

 

 

Gặp nạn

  Nam bị đưa về ty công an gần đấy. Sau khi hỏi cung,  Nam bị  đẩy vào phòng giam chung với nhiều tù khác.  Nghe tiếng mở cửa, vài người tù đã vội ngồi dậy. Nam sửng sốt trước cảnh tượng lạ lùng chưa từng thấy. Dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn chừng 40 watt, căn phòng giam không rộng bao nhiêu mà  người nằm sắp lớp, lại có cả đàn bà. Nam đứng như trời trồng, không biết phải làm sao, một người lớn tuổi lên tiếng:

  -   Vô trong này mà nằm.

Nói xong ông ta chỉ cho Nam một chỗ trong góc. Thực tình Nam chẳng thấy có chỗ nào trống, nhưng lúc Nam bước tới thì  người ta nhích ra dành cho Nam một khoảnh vừa  đặt cái lưng. Mọi người không ai thắc mắc gì về Nam, họ tiếp tục giấc ngủ hoặc nghĩ về chuyện riêng tư của mình. Nam thấy ê ẩm mệt mỏi, không còn muốn suy nghĩ gì nữa. Thần kinh Nam  căng như một sợi giây đàn. Nam không tài nào nhắm mắt. Nam  thấm thía về sự bất công của xã hội mà hàng ngàn năm nay con người cố tìm cách để xóa bỏ. Lý lẽ của kẻ mạnh bao giờ cũng tốt đẹp, Nam nhớ trong một bài ngụ ngôn của La Fontain câu nói đó. Người cô thế không có lẽ phải. Sau lần dại dột suýt bị tù, Nam tưởng không bao giờ mình làm gì để mang họa, không ngờ hôm nay tự dưng vào tù.

      Sáng ra, ai nấy được gọi tên phân công đi làm. Họ làm đủ thứ việc trong phạm vi cơ quan. Chẻ củi, làm vệ sinh, gánh nước, thợ hồ ..vv..Còn lại trong phòng, mình Nam và người đàn bà duy nhất, chị Sang. Chị vào trước Nam ba hôm. Chị hỏi Nam cớ sự sao bị tù. Nghe Nam kể tự sự, chị thở dài ngao ngán. Chị bảo: "Họ nghi em là cộng sản đi do thám", chị tìm cách an ủi Nam. Chị kể chuyện về quê chị, vùng Duy Xuyên. Đây là vùng "xôi đậu" nên luôn luôn bất ổn. Tù toàn người lớn, phần đông do tội biểu tình Chị bị bắt trong một cuộc biểu tình đòi chồng con.

.

 

 Ñeâm Möa

    Nam im lặng. Ngồi lên xe, Nam nói vào khoảng không : "Tất cả mọi chuyện đã xong". Thảo nhìn bóng Nam chìm vào đêm tối cơ hồ như chính mình đang chìm trong dòng nước lũ.  Thảo thẩn thờ quay về phòng, nước mắt chảy dài pha lẫn nước mưa. Chưa bao giờ Thảo khổ sở cô quạnh như lúc này. Nam về quá bất ngờ, Thảo không kịp ứng phó mà còn bị bắt tại trận. Bây giờ ăn nói sao đây. Thảo gục đầu xuống gối để tiếp tục bị dày vò đay nghiến bởi chính mình. Nước mắt ràn rụa...Tâm can bị đốt cháy, thân xác như một thứ nham thạch nóng chảy...Thảo kịp lóe lên một ý tưởng "Chỉ còn cách...".

 

 

 

Trên đây là một số đoạn ....trích trong  MNL, sách dày trên 200 trang, có nhieàu  phụ bản ảnh maøu,  những tác phẩm  ưng ý của tác giả .
                                               

 

click để nghe nhạc

BACK