Quê       Hương & Nghệ Thuật 

CON ĐƯỜNG XƯA EM ĐI  “Hạnh phúc là biết quên”, ai đó đã nói, nhưng nếu quên hết thì hóa ra mình là gỗ đá cỏ cây. Gỗ đá cỏ cây thì nhất định không có những rung động như con người và chắc chắn không có “Con đường xưa em đi” không có “Căn nhà dĩ vãng”. Vì thế mà hồi tưởng những vui buồn đau khổ, cũng mang lại cho ta những cảm xúc để sống với những người đã khuất, những người còn đây, và với chính mình.   Xem tiếp  

TRÊN MỘT CHUYẾN TÀU  Cả ba người chống tai nghe tôi kể chuyện Hoa Kỳ. Một bà hỏi: “Thế bác là Việt Kiều à”? Tôi vờ như không nghe, tiếp tục “đưa banh về khung thành địch, sút những quả chí mạng, làm cho đối phương không kịp đỡ ”. Từ vụ 9-11 tôi kéo qua Taliban, về Israel Palestine rồi Iran, Irak, hai bà theo tôi một lúc có vẻ mệt, từ từ thiu thiu ngủ. Không ngờ tôi lật ngược tình thế nhanh vậy. Cô gái thì tỉnh như sáo. Nét mặt như Tây lai, đẹp và thông minh. Xem tiếp

CÂY ĐA Lũy tre xanh, cây đa, bến nước là hình ảnh quen thuộc của hầu hết người Việt Nam. Những hình ảnh thân thương ấy có từ khi chúng ta mới chào đời rồi như hình với bóng theo nhau mãi dù mình có phiêu bạt phương nào. Nhắc đến quê nhà là những hình ảnh ấy lại hiện ra, bến nước đầu làng, cây đa đầu đình… Xem tiếp

NÚI BÀI THƠ Theo truyền thuyết, một thời xa xưa, Việt Nam bị giặc ngoại xâm, Trời sai một Rồng mẹ và đàn Rồng con xuống giúp. Rồng phun ra hàng ngàn châu ngọc (đảo) làm bức trường thành hay công sự chận đứng quân xâm lăng. Chỗ Rồng mẹ xuống gọi là Hạ Long, chỗ Rồng con xuống gọi là Bái Tử Long.Xem tiếp 

CÂY ĐA LỊCH SỬ Từ mấy năm nay tôi dự tính đi một chuyến thăm Chợ Tình Khâu Vai mà không sao thực hiện được. Nhiều người nghe nói chợ tình là nghĩ đến chuyện ái ân trai gái, nhưng Khâu Vai là một huyền thoại lâu đời, huyền thoại về mối tình của một đôi trai Nùng gái Dáy yêu nhau thắm thiết mà không nên vợ chồng, do khác tộc họ. Khâu Vai Mèo Vạc đi với tôi (và nhiều người) như có cái gì đó rất hấp dẫn, cái gì đó rất khác với chuyện đời thường lẫn huyễn hoặc Xem tiếp

  

Home Next