|
|
|||
|
|||
|
|
|||
Mùa Nước Lũ 6Con tàu mang anh em Nam xa dần rồi mất hút ngoài khơi trong bầu trời sẩm tối. Thảo lửng thửng về nhà. Tâm hồn Thảo tê lạnh hơn sương chiều. Cô bé không ngờ mình sớm có ngày ngây dại như vầy. Thảo trách thầm: "Nam ơi, anh về làm chi để rồi bỏ tất cả ra đi, Thảo đang sống trong tê tái não nề, trong thương cảm lo âu. Anh bảo chỉ hai năm mà mới có mấy phút anh đã biến mất rồi, Thảo biết tìm đâu?". Thảo không để ý mình đang đi đâu, chân bước mà lòng đầy ngao ngán, lúc đưa tay mở ngõ mới biết mình về nhà. Tin anh em Nam ra đi khiến bà Đàm hoảng hốt chạy qua nhà bà Nhiêu. Vừa giáp mặt, bà đã lên tiếng: - Cháu Nam đi rồi hả chị ? Răng chỉ mấy anh em đi na? - Chị ngồi xuống, tui nói cho nghe. Số là nó về đây ở luôn, nhưng khi nghe bà O trên làng cho biết về chuyện học hành thì nó sợ, nên mới bàn tính để cho ba anh em đi. - Răng chị lại chịu. - Tui cũng đã cản, có đi thì đi cả, nhưng nó nói, hai năm thống nhất, lại gặp nhau. Đi rồi nhà cửa bỏ cho ai, đến xứ lạ, ăn đâu ở đâu. Nó không cho tui đi. - Cháu dại quá chừng. Lo gì, hàng ngàn người chớ bộ mình mình! Chừ chị tính răng? - Tui tính cứ bán được nhà rồi liệu. Đi cũng phải có chút vốn chớ. - Bữa ni chị bán nhà như cho người ta. - Tui có bán nhà để đi mô mà họ bắt chẹt. Mình nói bán để lên làng. - Ừ, chị nghĩ rứa cũng phải. Mà lẹ lên chớ hết hạn di cư rồi đó. - Còn mà, không can chi mô. Để mình nghe ngóng coi chuyện răng cái đã. Bà Đàm ngồi nhích lại, nói nhỏ vào tai bà Nhiêu: - Tui nghe nói, dân di cư được chính phủ nuôi. Mỗi ngày có phát gạo và tiền - Thiệt hả chị ? Rứa thì không lo. Bà Nhiêu nghĩ ngay đến nghề buôn bán của mình. Bà nói với vẻ tự tin: - Chị lo sắp xếp đi, có chi tụi mình đi một lượt. Bà Đàm làm thinh một lúc rồi chụp hỏi bà Nhiêu : - Này, chị có thấy cháu Nam với con Thảo tôi không ? - Thấy răng ? Bà Đàm cười bóng bẩy : - Thì hai đứa nó với nhau. Rồi bà thở ra : - Tội nghiệp, tui thấy hai đứa mến nhau lắm. Bà Nhiêu cười nói lảng : - Ôi, tụi nó còn nhỏ mà. Bây giờ mình lo bán dần đồ đạc nhà cửa. Được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Bà Đàm khác bà Nhiêu, bà muốn đi ngay, nhất là khi biết ý định của mẹ Nam. Bà nói như nói với mình : - Tui thì không ham, chỉ sợ kẹt lại thôi. Làng xóm tiếp tục xôn xao kẻ ở người đi. Người ở lại được dịp mua đồ rẻ. Bà Nhiêu, bà Đàm, đánh tiếng bán nhà. Với cái lý như bà Nhiêu nghĩ, người ta tin, vì rõ ràng ba đứa con của bà đã đi, bà không đi tức bán nhà về quê là phải. Một tuần sau bà bán được nhà, heo gà thì dễ, mỗi ngày bán một ít. Tất nhiên phải lỗ, nhưng còn hơn cho không. Bà nhờ người làm giấy tờ nhận tiền và xin ở lại vài ngày để thu xếp. Hay tin bà Nhiêu đã bán nhà, bà Đàm chạy qua vồn vã : - Bán rồi hả chị ? Tui thì họ xem qua, hỏi giá rồi nói mai trở lại. Mai, mắt rẻ gì tui cũng bán cho xong. Chị biết không, mấy bữa nay con Thảo cứ khóc hoài, thấy nó buồn mà tội nghiệp. - Chị nói cho cháu biết, còn mấy bữa nữa mình đi. Này, chị nghe ai nói chính phủ nuôi dân di cư ? - Thì cũng nghe mấy người đi họ xầm xì. Họ nói tàu đưa dân vô Đà Nẵng. Có trại cho di cư ở, mình không phải lo chi mô. Bà Nhiêu trầm ngâm như tính toán điều gì. Bà nghĩ thầm, có lẽ đúng vậy. Đột nhiên bà nói như ra lệnh : - Chiều nay chị và cháu qua ăn cơm. Tui dành mấy con gà giò để khỏi đi chợ. - Rứa để tui về dọn dẹp nhà cửa rồi chiều qua. Nói xong bà Đàm đứng dậy đi ra cổng. Bà Nhiêu xuống bếp. Bà gọi con gái lớn : - Lan ơi vô mẹ nói cái ni. Gái lớn của bà mới tám tuổi, bà sinh năm một nên con đông mà cứ lau nhau ngang đầu. Ba anh em Nam đi rồi bà còn ba đứa gái và một trai út 3 tuổi. Lan đang chơi ngoài sân vội chạy vào. - Mẹ kêu chi rứa ? - Con ra nhổ cho mẹ chừng 5 bụi hành. Hái một mớ rau răm. Chiều nay bác Đàm qua ăn cơm nhà mình. - Có chị Thảo không hả mẹ ? - Có chớ răng không. Từ hôm thấy Nam Thảo thân nhau, bà càng để ý Thảo. Trong những ngày sắp tới bà sẽ nhờ Thảo nhiều việc. Một mình bà với bốn đứa nhỏ lo sao xuể. Phần Thảo cũng vậy, Nam đi rồi Thảo hay qua phụ giúp mẹ Nam và gần gũi các em Nam, lũ nhỏ đứa nào cũng thấy "chị Thảo dễ thương". Bà Nhiêu chọn con gà bự nhất, một nửa chặt nhỏ xào sả, nửa xé bóp rau răm, lòng, xương, nấu cháo. Trời đã xẩm tối, bà Nhiêu dọn thức ăn lên thì Thảo và bà Đàm vừa qua . Chiếu trải giữa nhà, mọi người quây quần, cây đèn dầu trên bàn chiếu ánh sáng vàng nghệch xuống mâm cơm. Sau ngày 20-7 được mấy bữa thì nhà đèn ngưng hoạt động. Giá dầu hỏa lên ngày một. Trong khi ăn cơm mẹ Nam nói: - Nhà còn mấy con nữa, khỏi đi chợ cho đến hôm đó. Thảo đoán biết hôm đó là hôm xuống tàu. Thảo mong sớm rời nơi này nên cứ thúc má bán đại nhà đi. Mấy em Nam cắm cúi lựa miếng ngon trong mâm trong khi hai bà vừa ăn vừa ôn lại những ngày tháng qua. Bà Nhiêu tỉ tê: - Thật tôi không ngờ lại có ngày như hôm nay. Bốn lăm tản cư, năm tư di cư. Phải mà hai ông còn thì tụi mình đâu đến thế này. Bà Đàm lại ngậm ngùi nhớ những ngày êm ấm đã qua. Thảo không biết gì nhiều, mỗi chuyện Nam bỏ đi, Thảo đã buồn lắm rồi. Sau bữa cơm hai bà còn chuyện vãn tới khuya mới thôi. Chiều hôm sau, khách mua nhà trở lại, bà Đàm mừng trong bụng. Bà đã pha sẵn bình trà, vừa rót trà ra tách bà nói : - Nói thiệt, anh chị thương cho em, mẹ góa con côi nên em phải bán rẻ nhà để về trên quê. - Quê chị ở tận đâu cơ ? - Dạ trên Chợ Độn. - Chợ Độn chỗ nào tôi không biết nhỉ ? - Dạ xã Hoa Mỹ, huyện Lệ Thủy. Ông khách hỏi cho có chuyện chứ mắt cứ nhìn hết chỗ nọ đến chỗ kia trong nhà. Thảo đứng gần đấy lắng nghe xem chuyện bán mua như thế nào. Tự nhiên khách nhìn ngay Thảo rồi hỏi bà Đàm : - Chị có cháu xinh nhỉ, cháu năm nay bao tuổi rồi? Bà Đàm thật thà, : - Dạ, mười sáu ta, mười lăm tây. Thảo vừa mắc cỡ vừa tức, "Mua nhà không mua, lại hỏi tuổi người ta, để làm chi". Thảo quay xuống nhà dưới. Ông khách uống thêm hớp trà rồi phán: - Tôi giả chị hai chục nghìn. - Trời đất, ngôi nhà lớn vầy mà em nói ba chục là quá thấp rồi, anh chị tính lại giùm. - Thì tôi cũng biết thế, nhưng thời buổi này, ai mà đi mua nhà. Chả là tôi đông con, với lại có mấy chú nó về. Bà Đàm biết gia đình này có người đi bên kia. Một lát, ông khách nhích thêm: - Thôi được ... Bà Đàm nghe nói "thôi được", mừng ra mặt. Nhưng ông khách chỉ nhích được một tí: - Tôi thêm chị ba nghìn. Đang tươi rói bổng buồn hiu, bà Đàm nói một cách yếu ớt: - Anh chị nghĩ lại giùm, giá chưa được một nửa. Vợ chồng khách mua không nói gì, đứng dậy, mẹ Thảo hơi run. Bà năn nỉ : - Thôi, em xin anh chị hăm lăm ngàn. Hai vợ chồng ông khách nhìn nhau rồi nói như ban ơn : - Chị đã nói thế chúng tôi cũng không nỡ ép. Chiều mai chúng tôi đến làm giấy và chồng tiền. Nhà có đầy đủ giấy tờ chứ ? - Dạ, có đủ. - Chồng tiền xong chừng nào chị giao nhà? - Xin anh chị vài hôm để thu dọn. - Được, cho chị một tuần. Tiễn khách ra ngõ, bà Đàm vội chạy vào kêu to: - Thảo ơi Thảo . Thảo chạy ra mừng rối tít: - Con biết rồi, chi mà Má cuống lên rứa. - Đi qua báo cho bác Nhiêu biết. - Lúc nãy con thấy Má xin ông khách một tuần mần chi, cứ giao nhà cho người ta luôn. - Rồi ở mô ? - Thì qua bác Nhiêu, tạm vài bữa rồi mình đi. Bà Đàm vỡ ra, không ngờ con gái bà nhanh trí vậy. Bà vội ôm Thảo và hôn lên má lên trán con. Thảo nhắm mắt, để yên, lòng đầy sung sướng. Trong những lúc bối rối loạn ly, mẹ con càng thấy thương nhau, gần nhau hơn. MNL1 - MNL2 - MNL3 - MNL4 - MNL5 - MNL7 - MNL8 - MNL9 - MNL10 - MNL11 - MNL12 - MNL13 - MNL14 - MNL15 - MNL16 - MNL17 - MNL18 - MNL19 - MNL20 - MNL21 - MNL22 - MNL23 - MNL24 - MNL25- MNL26 - MNL27 - MNL28
|
|||
|
click để nghe nhạc |