|
|
||||
|
||||
|
MÙA NƯỚC LŨ |
||||
(Truyện
dài)
Lời ghi đầu sách Tập truyện viết từ lâu, Mùa Nước Lũ là chuyện rút ra từ cuộc đời thực của nhiều nhân vật, tất nhiên có hư cấu. Nhưng về địa danh cũng như sự kiện lịch sử tác giả cố ghi đúng sự thực.. Truyện gồm 28 đoạn, mỗi đoạn có kèm theo hình ảnh rút ra từ những tác phẩm nghệ thuật của tác giả, và chỉ mang tính cách minh họa mà thôi. Tên tuổi các nhân vật nếu có trùng hợp đó là điều không thể tránh, mong bạn đọc thông cảm.(Trần Công Nhung) Đoạn
1 Máy
bay đáp xuống phi trường Lộc Đại, dưới cái nắng như thiêu
của trời mùa hạ. Nắng và Gió Lào làm cho cảnh vật
một nơi vốn đã nghèo lại khô héo thêm. Một nhóm người
đang chờ trước hiên
trạm để sẵn sàng lên máy bay, có lẽ cũng là chuyến bay
cuối đưa những người dứt khoát rời bỏ miền đất khốn
khó này. Miền đất quanh năm mưa bão nắng gió, nhưng có
nhiều niềm tự hào đáng ghi vào văn học lịch sử nước nhà.
Sông Nhật Lệ, núi Thần Đinh, động Phong Nha, phá Hạc Hải...Nơi
sinh của nhiều bậc anh tài sử sách đã ghi tên...
Cầu Long Đại,núi Thần Đinh Trong
không khí oi nồng vắng lặng, hoang tàn, nét mặt người nào
cũng tỏ nỗi lo âu phập phồng. Không ai nói với ai, mỗi người
âm thầm lo công việc mình.
Thú đồng quê
Năm 53 ông Nhiêu lâm trọng bệnh qua đời tại Bệnh
Viện Duy Tân (trong thành Mang Cá Huế).
Trong căn nhà nhỏ, thi thể ông Nhiêu
phủ một chiếc mền dạ màu xanh rêu.
Trong thời gian ông Nhiêu nằm bệnh viện,
- Hình như
cậu
- Mấy em
có làm gì cậu phật ý không ?
Cầm lòng không được,
- Thôi
được,
Mỗi tháng đưa sổ học bạ về phụ huynh ký,
Thời cuộc mỗi ngày một sôi động, -
Mày mới nhảy xe trốn về phải không ? -
Dạ thưa mấy chú, tui bịnh mấy bữa ni, không đi học
được. -
Mày mà học gì ? Một
người nạt to : -
Mày học trường nào ? Có thẻ học sinh không ? -
Dạ có đây Mấy
người lính xem giấy tờ, nhìn quanh chỗ
Trận chiến càng ngày
càng ác liệt. Lòng chảo Điện Biên Phủ bị bao vây, Pháp
chỉ còn mỗi đường tiếp tế bằng dù. Một khi có máy bay
đáp là pháo từ các đỉnh núi chung quanh lòng chảo Điện Biên
phóng xuống như mưa. Quân đội Việt Minh được Trung Quốc
trực tiếp yểm trợ, quân trang quân dụng kể cả cố vấn.
Mấy sư đòan quân Pháp do De
Castry chỉ huy, ngày một
hao mòn. Đại Tá De Castry được thăng Tướng tại mặt trận
nhưng “Sao Quân Hàm” của ông thả dù
đã rơi xuống phía bên kia nên các phụ tá phải lấy
lon nước ngọt cắt sao gắn cho ông. Trận chiến Điện Biên
kết thúc bằng Hiệp Định Genève 20-7-54. Đây là một hiệp
định đau lòng cho chính quyền miền
Trong khi miền Bắc lại thu hút được lòng dân vì mục
tiêu chiến đấu rõ ràng: Chống ngoại xâm. Đời sống cơ
cực nhưng không ai oán than, vì tất cả, dân cũng như chánh
quyền đều nghèo, đều sống bụi sống bờ, cơm nắm muối
vừng. Ai cũng dốc lòng để cuộc chiến kết thúc sớm. Hết
chiến tranh mới hết đau khổ. Pháp đầu hàng
Việt Minh. Mười hai (1) nghìn quân Pháp bị bắt làm tù binh.
Sông Bến Hải chia hai miền Nam Bắc. Mỗi bên có 300 ngày để
tập kết, để di cư.
Chiếc xích lô cọc cạch chạy ngược dòng người tất
tả di tản. Một chiếc tàu thủy của Pháp đang neo giữa sông
Nhật Lệ ngay chỗ chợ Đồng Hới để đón người di cư. Đã
gọi là chạy giặc, dù là chạy giặc trong hòa bình, cũng không
thể như đi du lịch. Tại sao người ta sợ nhau? Trốn nhau đi
tìm cái gì?
Chiếc xích lô ngừng ngay trước ngôi nhà tôn, căn nhà
bố mẹ
Khi các em đã chui vào giường, -
Con à, mẹ nghĩ mình nên đi, Ba con nằm trong đó rồi ai
lo? Với lại mình là kẻ thù của họ không sống nổi đâu. -
Con không nghĩ thế, hòa bình rồi cuộc sống sẽ khác,
con người đối xử với nhau không còn thù nghịch nữa đâu.
Còn mộ Ba trong Huế thì sau hai năm tổng tuyển cử mình lại
vào cải táng. Hơn nữa ngày trước Ba còn, cả nhà sống
nhờ đồng lương của Ba, nay làm sao mẹ nuôi nổi một bầy
lóc nhóc. Ở lại, con thấy yên tâm hơn. Dẫu sao cũng có cái
nhà, Mẹ đã quen nơi này, cứ tiếp tục công việc như Mẹ
đã làm. Tuy
nói thế nhưng
- Người
ta ùn ùn đi cả tháng
nay, không còn mấy người.
- Mặc
họ, mẹ đừng bận tâm, có bà con họ hàng giúp đỡ người
ta mới đi, mình có ai.
Mấy hôm sau, có bà cô ở làng xuống thăm,
- Lâu nay trên
làng có dư luận gì về gia đình con không O ?
- Nhà nước
nay khoan hồng cho những ai ở lại. Đi với đế quốc khổ
lắm. Nó chở ra biển nó thả chứ không tử tế chi mô.
- Tụi con
rồi có được đi học không?
- Có chớ,
học một buổi đi làm một buổi.
- Làm gì
hả O ?
- Chạy
giấy cho Xã hoặc đi giao liên.
- Mẹ, con
đổi ý kiến. Con đưa hai đứa lớn đi, Mẹ với mấy đứa
nhỏ ở lại.
- Thôi
Mẹ cũng đi, Mẹ không ở lại.
- Mẹ đi
rồi lấy gì sống, nhà cửa đâu ở. Không sao, Mẹ cứ ở
lại. Con đưa hai đứa đi lo cho các em học hành. Nghe O nói
vậy cũng ớn lắm. Thấy
Mẹ làm thinh, tưởng Mẹ bằng lòng,
- Mẹ ở
lại có gì còn nhờ bà con trên làng giúp đỡ một tay.
Trước sự cương quyết của
- Chừng nào
con đi ?
- Dạ con
ở chơi ít bữa, vì thời hạn di cư còn cả tháng.
- Con đi
Mẹ cho mấy anh em ba ngàn bọc theo.
- Mẹ cho
nhiều vậy rồi còn đâu để tiêu.
Bà Nhiêu làm thinh,
- Mẹ
nhớ đừng làm gì để O biết nghe. Trên làng họ cho O xuống
để dụ dỗ mình đó. O về là tụi con đi ngay.
Ngày hôm sau
Bất ngờ trưa hôm đó, có bà bạn của gia đình ở xóm
ngoài vào thăm. Bà là quả phụ của trung sĩ Đàm, trước ở
chung với ông Nhiêu tại đồn Vạn Xuân. Theo bà có người
con gái trạc 15 tuổi.
- Chào bác
đi con, bác Đàm quen với nhà mình. Đây là Thảo, hồi nhỏ
hay qua chơi với con.
Nghe Mẹ
- Cháu
mới ở Huế về hả ?
- Dạ cháu
về được mấy hôm rồi.
Quay sang bà Nhiêu, bà Đàm hạ giọng:
- Chị tính
răng ? Đi hay ở.
Bà Nhiêu liếc về phía
- Ở
lại chị ạ. Nhà
cửa heo gà vầy bỏ đi mô, với lại mình có bà con chi trong
nớ mà đi...
Bà Đàm có vẻ thất vọng, gắng thuyết phục mẹ
- Nhà
cửa răng bằng mạng sống ? Bỏ của chạy lấy người chị
ơi.
Bà Nhiêu trầm ngâm không nói gì. Bà Đàm giọng thiết
tha hơn:
- Chị à,
mình ở lại với họ không được mô, mình là thành phần
ngụy, thế nào cũng bị tố sau này, khi nớ muốn chạy cũng
không còn đường. Trong
khi hai bà tâm sự với nhau,
- Mới ngày
nào mà Thảo lớn mau ghê!
- Thảo cúi
cúi mỉm cười :
- Thì anh
cũng rứa chớ bộ.
Mà đúng thế,
- Này,
Thảo thích đi hay ở.
- Em không
biết, tùy nơi Má. Còn anh thì răng ?
- Anh ở
lại. Đi vô xứ người khó sống lắm.
Hai người ra đến góc vườn, Thảo nhìn
mấy luống rau rồi nhìn
- Anh Nam
học trong Huế thấy Huế có khác Đồng Hới không ?
Câu hỏi vô tình khiến
- Anh
nói Bác đi đi. Em nghe anh kể mà thích ghê.
- Thôi
em vô kẻo Má chờ.
- Anh
chưa nói hết với Thảo, tối nay em qua chơi, anh sẽ bàn lại
với em. Thảo làm thinh bước
nhanh vào nhà. Trong phút
chốc cả hai người thấy tâm hồn tràn ngập cảm xúc mới
lạ người như ngây ngây. Đọc tiểu thuyết, Nam
thấy mơ hồ về những rung động của lứa đôi, Nam chưa
một lần có cái cảm xúc thật sự như hôm nay, Nam thấy mình
vừa bước vào một thế giới hoàn toàn mới lạ... MNL2 - MNL3 - MNL4 - MNL5 - MNL6- MNL7 - MNL8 - MNL9 - MNL10 - MNL11 - MNL12 - MNL13 - MNL14 - MNL15 - MNL16 - MNL17 - MNL18 - MNL19 - MNL20 - MNL21 - MNL22 - MNL23 - MNL24 - MNL25- MNL26 - MNL27 - MNL28
|
||||
|
click để nghe nhạc |