|
8. Đã bao năm ông lái đò gác chèo an nghỉ. Đời bôn ba ông lặn lội quá nhiều, chuyện tình yêu ấn dấu nát cả hồn ông. Ông muốn thôi, không vướng vào tục lụy. Ngày hai buổi cắm sào nhìn mây nước, đêm đêm về lặng lẽ đếm ánh sao. Rồi một chiều có người khách lạ, hỏi nhờ ông cho khách sang sông. Ông lái đò ngỡ ngàng nhìn khách: “Ông nói thật hay đùa? Đã bao nhiêu người qua không trở lại. Xin ông đừng liều, chốn hiểm nguy” Khách đường xa mơ màng nhìn qua bờ bến lạ, hỏi ông lái đò như nói với chính mình: “Ông có nghe tiếng Thơ về trong gió? Một bài thơ thật lạ, nửa thực nửa hư. Một âm vang ta chưa gặp bao giờ. Ta phải qua bên kia bờ, xin ông giúp ta một lần và không bao giờ mãi mãi về sau”. Ông lái đò thở dài ái ngại, thương cho khách đường xa sao oan trái. Đến làm chi cho ông khó xử với lòng. Ông lái đò đã đưa khách sang sông. Trở về, ông neo thuyền mong đợi, đợi tin vui như đã đợi bao lần. Một ngày…hai ngày...ông lái đò mòn mỏi trông, người khách lạ ra đi mãi mãi chẳng quay về. Đêm đêm như có tiếng hờn về trong gió. Không biết tự bao giờ ông lái đò đã bỏ thuyền bỏ bến đi xa.
Nhập - đoảnkhúc 2 - đoảnkhúc3 - đoảnkhúc4 - doankhuc5 - doankhuc6 - doankhuc7 - đoảnkhuc9 - đoảnkhuc10 -
|