|
7. Người khách phương xa báo cho tôi biết sẽ về thăm, có thể một tuần, hai tuần, cũng có thể không về được. Tôi mừng mà quên nhìn lên lịch, ngày nào cũng ra đợi ở sân ga. Cũng biết chuyến tàu đưa Người chưa chuyển bánh, nhưng có hề gì, tôi hoan hỉ như mình đợi đón mình. “Này”, tôi hỏi một người, “thời gian trôi chậm nhỉ”? Mấy chuyến tàu như mấy mùa thu qua. Rồi Người về thật, tôi mừng vui như trẻ nhận được quà. Có thể vậy sao! Tưởng những ngày mộng mơ giờ đã quá xa. Tôi ngập ngừng, “mình là ai nhỉ”. Nỗi mừng vui thoáng nhanh như gió thoảng qua mành. Người vội quay về chốn cũ, miền thung lũng hoa vàng, nơi sân ga tôi vội vã nắm tay Người như thể nắm tim tôi. Tôi muốn kéo dài phút giây tim tôi đang rộn rã. Nhưng, đã hết giờ tiễn đưa, tàu chuyển bánh! Thời gian sao nghiệt ngã! Tôi ra về mà nghe rát trong tim. Trời chuyển mưa? Mưa giữa ngày nắng đẹp? Trời không mưa sao cảnh vật nhạt nhòa. Không gian đổi màu, mưa bắt đầu rắc hạt, mưa không ướt đất, mưa ướt tim tôi.
Nhập - doankhuc1 - đoảnkhúc 2 - đoảnkhúc3 - đoảnkhúc4 - đoảnkhúc5 - doankhuc6 - doankhuc8 - doankhuc9 - doankhuc10 -
|