|
3 Mùa đông về trời rét lắm phải không em. Lạnh nóng bất thường làm em khó ở, anh nghe mà xót xa như chính mình đang cảm lạnh. Mỗi đêm nhớ em anh dậy sớm, nghe gió về vi vút ngoài hiên, lòng lại nhớ hơi ấm những lúc cận kề da thịt. Anh vẫn ngày đêm thả hồn mình theo mây trôi về chân trời nơi em ở, trên đường Cổ Ngư hay trên đê Yên Phụ, sáng hay chiều, nắng hay mưa…Bóng hình em vẫn bềnh bồng trong trái tim anh, không rõ nét nhưng không nhạt nhòa, đủ làm anh lâng lâng như đã từng bên em trong Quán Lá chiều mưa. Hình ảnh đẹp là hình ảnh không ai có thể bắt giữ, nhưng không dễ phai mờ một khi đã ghi đậm trong tim. Anh vẫn thích những đêm mưa, mưa không to nhưng đủ ướt đường ướt phố, đủ giữ em ngồi lại hàng giờ bên cạnh anh. Ôi hình ảnh sao mà đẹp. Trời càng lạnh, lối về càng thăm thẳm, chúng mình cần có nhau. Trong một thoáng cuồng si, anh muốn trời nổi cơn Hồng Thủy, đưa chúng mình về lại chốn hồng hoang. Và phút chốc, anh biến tan vào biển sóng tình em, ngọn triều dâng chôn vùi anh xuống tận cõi mê nào... Nhập - doankhuc1 - doankhuc2 - doankhuc4 - doankhuc5 - doankhuc6 - doankhuc7 - doankhuc8 - doankhuc9 - doankhuc10 -
|