15.  Mỗi ngày một bông hoa gửi từ nơi xa vạn dặm, vượt trùng dương, không có gì khó cho người gửi mà khó cho người nhận. Thời gian mỗi nơi một khác, cuộc sống mỗi nơi một lối, xã hội mỗi bên một thói lề cách biệt…không dễ cho mọi chuyện. Dù chỉ gửi một bông hoa.

Có một nhạc sĩ khi giã biệt Sài Gòn, mang theo bao nỗi nhớ, nhớ con đường đi, nhớ trời mưa trời nắng, nhớ tà áo bay khi em qua công viên và bao niềm thương chất chứa trong lòng:

Saigon ơi! nắng vẫn có còn vương trên đường
Đường ngày xưa mưa có ướt ngập lối người về
Rồi mùa thu lá còn đổ xuống công viên
Bóng gầy còn bước nghiêng nghiêng
Hay đang khóc cho riêng mình em”?

Thật là hạnh phúc khi được khóc với một người, và được người cùng khóc. Nước mắt là biểu tượng của khổ đau nhưng cũng là cách thể hiện niềm vui thầm kín. Chỉ một câu nói, chỉ một lời nhắn, cũng đủ mang lại xúc cảm cho một bài thơ, một đoản khúc, một ngày vui…một đêm thức mà hôm sau không hề mệt.

  Sông Hồng, sông Hương, sông cửu Long, miệt mài ngày đêm tuôn chảy, bốn mùa xuân hạ thu đông, không bao giờ quên những miền đất mình trải qua. Và

                                        Saigon ơi! tôi xin hứa rằng tôi trở về
                                        Người tình ơi! tôi xin giữ trọn mãi lời thề
                                        Dù thời gian có là một thoáng đam mê
                                        Phố phường vạn ánh sao đêm
                                        Nhưng tôi vẫn không bao giờ quên

May - 2009

 

  - doankhuc11 -doankhuc12 doankhuc13 doankhuc14 - doankhuc16  doankhuc 17 - 17 - 18

                                                      Home