Chiều Hà nội trời không nóng lắm, em đưa anh ra chơi ven sông Hồng. Anh vui theo em, ngồi sau xe, anh chẳng biết em đi đâu. Đường khá xa và khúc khuỷu, nhưng lòng anh vui như được theo một nàng Tiên vào khu rừng cấm.

  Anh thầm nghĩ ra sông Hồng hay lên núi Tản anh cũng theo.

Qua bao nhiêu bờ ruộng mới ra sông Hồng. Mùa nước cạn bãi rộng mênh mông. Gió chiều lồng lộng mà lòng mình ấm lạ thường. Tóc em bay tung, dáng em thật nét trong màu áo nhạt hoa cà, in rõ lên nền trời bạc.

  Rồi chúng ta nói chuyện vu vơ, chuyện dòng sông về mùa nước có người chết đuối, chuyện làng Bát Tràng bên kia sông.  Chuyện tình cô sinh viên đăng trên báo, mối tình vượt qua mọi ngăn cách, qua hàng rào dư luận khắt khe của xã hội t nghìn năm nay. Anh chăm chú nghe mà lòng đầy sung sướng. Em thật thông minh, thật tuyệt vời.

  Lời của em thì thào như lời nhắn gửi của gió chiều, như tiếng sóng vỗ lúc hoàng hôn. Rồi mọi thứ chung quanh  chìm dần vào bóng tối chỉ để lại hai ta, anh và em.

  Đêm xuống nhanh ngay ngoài bờ sông, không kịp cho chúng mình quay bước. Một lúc, anh cảm thấy hơi ấm từ em chuyền qua, vòng tay anh như khép lại sau lưng ai. Một mùi thơm thoang thoảng, một vị ngọt nhẹ nhàng, và có một chút gì chao đảo. Tinh cầu của chúng ta đang trở mình!

Nhập - đoảnkhúc 2 - đoảnkhúc3 - đoảnkhúc4 - doankhuc5 - doankhuc6 - doankhuc7 doankhuc8 - doankhuc9 - doankhuc10 -

Home