Ngồi dưới hầm tàu Thảo không thấy cảnh tàu rời bến như hôm Nam ra đi, nhưng tiếng còi thì chẳng khác, khiến Thảo sống lại cảm giác lúc tiễn đưa anh em Nam. Thảo nghĩ đến Nam, không biết giờ này Nam đang ở đâu. Thảo thấy người ray rứt nôn nao. Một mối cảm xúc mơ hồ, làm cho Thảo mệt mỏi thêm. Mấy đứa nhỏ đã nằm dài thoải mái. Tàu chạy một đỗi thì có ông Tây râu ria xồm xoàm, mặc đồ Hải Quân đến nói gì đó, một người Việt thông dịch: